Fakebook, cơn nghiện mạng xã hội và những hệ luỵ

apps blur button close up

 

Uỷ ban thương mại liên bang Mỹ (FTC) vừa yêu cầu Facebook đóng một mức phạt kỷ lục đối với các công ty công nghệ là 5 tỷ đô la Mỹ do hoàng loạt những bê bối vi phạm quyền riêng tư của người dùng. Không chỉ Mỹ, hàng loạt các chính quyền ở nhiều nước cũng đang cân nhắc những khoản phạt tiền khác nhau. Có nhà bình luận còn cho rằng 5 tỷ USD so với Facebook chả là gì, có khi phải thêm con số không nữa mới đủ răn đe. Mình thì thấy việc phạt Facebook về xâm phạm riêng tư là một ví dụ rất điển hình của cái gọi là karma cuộc đời. Một cách dễ hiểu, đó là chuyện của nhân quả. Thử nghĩ mà xem, chúng ta được sử dụng Facebook miễn phí, được thoải mái “xâm phạm” vào riêng tư của nhau hoặc cởi mở sự riêng tư của mình cho người khác thì việc bị Facebook xâm phạm riêng tư có phải là cái giá phải trả? Cái gì miễn phí cũng có cái giá của nó.

Facebook cho chúng ta xài free thì buộc phải “hiểu sâu” hơn những thông tin cá nhân để có thể sử dụng data đó kiếm tiền. Cuối cùng thì Facebook cũng chỉ là một doanh nghiệp mà thôi. Dù có đóng phạt 5 tỷ USD hay 50 tỷ USD, liệu ta có đủ sức can thiệp vào cái gọi là “chuyện riêng tư của Facebook trong việc xâm phạm vào riêng tư của người dùng”? Mình cho là không thể. Hình phạt đáng sợ nhất đối với Facebook không phải là phạt tiền, hay những buổi điều trần Quốc hội thảo mai, mà chính là sự tẩy chay của người dùng cơ. Liệu bao nhiêu người sẽ tẩy chay Facebook vì nó xâm hại vào riêng tư của người khác?

Điều đáng lo ngại hơn của Facebook, không phải là chuyện xâm hại vào kết nối online của người dùng, mà chính là chuyện nó dường như làm hại kết nội offline của tất cả chúng ta. Chúng ta connect với hàng ngàn friends trên Facebook, được follow bởi hàng triệu người dưng, thực hiện hàng ngàn tương tác trên mỗi dòng status, những câu comment…nhưng chúng ta có thật sự có những connection sâu sắc?
Có người chỉ kết nối với nhau bằng messenger năm này tháng nọ mà chợt quên béng ra họ chẳng có số phone của nhau, đến khi rơi vào tình huống mất 3G không thể liên lạc được mới lật đật thấm thía mối quan hệ hời hợt của mình.

Người ta có hàng tá cái Group chat Facebook, mỗi người chat với nhau cả trăm cả ngàn message, nhưng đến khi gặp nhau trực tiếp thì trò chuyện được dăm ba câu, có khi một hồi cả đám lại ngồi bấm điện thoại. Thiếu điều muốn quay lại group chat để chat với nhau cho dễ hơn dù ngồi trước mặt.
Từ bao giờ con người ta trở nên khó mở lòng với nhau như thế? Lần cuối cùng bạn có một cuộc nói chuyện in person thật sự sâu sắc là khi nào? Lần cuối cùng bạn thoải mái chia sẻ với bạn của mình về vui buồn trong cuộc sống là khi nào?

Với Facebook, người ta thoải mái chia sẻ hơn trên online, không lẽ điều đó khiến họ trở nên khó khăn hơn khi chia sẻ offline? Chưa kể, những thứ được chia sẻ online chưa chắc đã là thật. Cái chúng ta chia sẻ online đôi khi là sự phản ánh những tâm tư của chúng ta trước những thứ online khác mà thôi. Share một status vì nó đang theo trend, comment một vài chữ vì bất đồng với chủ thớt…. Cái sự nhanh và viral của Facebook khiến chúng ta đôi khi chẳng có thời gian để kịp nói ra điều thật sự chúng ta muốn nói. Câu Tay nhanh hơn não hay anh hùng bàn phím là bắt đầu từ đây. Những comment trên Facebook, vài chữ ít ỏi làm sao có thể diễn tả hết được ý đồ muốn nói, từ đó nảy sinh bao mâu thuẫn với sự phát tán cấp số nhân. Vụ anh ca sĩ ĐVH và chị doanh nhân nọ rùm beng mấy ngày qua cũng chỉ xuất phát từ một bức hình, và kéo theo đó là sự cuồng nộ của một đám đông mất lý trí, đẩy sự việc trở thành vết dầu loang. Có người vì bất đồng trên Facebook mà nghỉ chơi ngoài đời. Mình cho đó là một thất bại của con người trước mạng xã hội. Mạng xã hội chính là một xã hội thật chứ không ảo, nó được trợ giúp của trí thông minh nhân tạo, thuật toán của facebook cộng với sự hời hợt của con người nên đã đẩy con người chúng ta ra xa hơn. Chưa kể, việc dễ dàng biết đến đời tư của người khác trên mạng xã hội cũng dễ tạo cho con người tâm lý so sánh. Mà một khi còn sự so sánh nghĩa là khi đó chúng ta sẽ không bao giờ hạnh phúc. Vì lúc nào cũng nghĩ cỏ ở bên đồi kia nó xanh hơn. Chưa kể, chúng ta có khi nhọc công so sánh mình với những thứ ảo chứ không thật của người khác. Sự bất hạnh càng tăng gấp bội.

Những fake news, thông tin giả mạo, tiêu cực lan truyền chóng mặt cũng bắt đầu từ đây. Ai đó lo ngại về trí tuệ nhân tạo sẽ khiến con người mất jobs trong tương lai. Mình cho rằng có một mối nguy lớn hơn, đó không phải là mất jobs mà là mất đi sự kết nối giữa người với người. Một kỷ nguyên khi máy móc trở nên thông minh hơn, trợ giúp con người được nhiều hơn chỉ có thể thật sự hiệu quả nếu con người giữ được sự kết nối sâu sắc với nhau. Còn không thì tất cả chúng ta sẽ trở thành nô lệ của công nghệ mà thôi. Bạn có thể trả lời hay không trả lời câu “What’s your mind?” của Facebook, nhưng hãy tập thêm thói quen hỏi câu đó với những mối quan hệ của mình. Và hơn thế nữa, muốn người khác chia sẻ thì có khi chính mình phải chia sẻ trước. Một người mở lòng thì người kia cũng dễ mở lòng hơn. Facebook hay mạng xã hội nói chung cũng chỉ là một công cụ, một món đồ chơi công nghệ mà thôi. Đừng làm nó khiến chúng ta cảm thấy không hạnh phúc. Con người thường hay có những bảng thống kê ai giàu nhất, ai tạo ảnh hưởng nhất nhưng chả bao giờ có bảng thống kê ai hạnh phúc nhất. Sự giàu có là thứ dễ thống kê nhất nhưng khó đạt được nhất với người bình thường. Còn Hạnh phúc? Nó là thứ khó thống kê nhất nhưng bất cứ ai cũng có thể đạt được nếu biết cách. Một trong những cách ấy là bớt lệ thuộc vào công nghệ và internet.

Di sản, đừng xem nó là hiển nhiên.

Nhà thờ Đức bà Paris tuổi đời hơn 8 thế kỷ được ví như một quý bà có vẻ đẹp vĩnh cữu, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Vụ cháy tối thứ hai vừa rồi khiến cô bị xây xát và làm nhói tim nhiều người Pháp nói riêng và thế giới nói chung. Xét về thương tích, cô có một quá khứ đầy mình. Hai cuộc thế chiến, cuộc cách mạng Pháp và những đợt phục dựng trùng tu đã không ít lần huỷ hoại thể xác thiêng liêng đó. Trong tác phẩm Thằng Gù nhà thờ Đức Bà, đoạn miêu tả về nhà thờ phần mở đầu của cuốn ba, Victor Hugo bảo “nếu ngắm nghía từng vết phá hoại khác nhau in dấu lên toà nhà thờ cổ xưa, ta sẽ thấy tội của thời gian ít hơn, còn tội của con người nặng hơn, nhất là người làm nghệ thuật. Tôi nhấn mạnh là người làm nghệ thuật, vì có những kẻ đã mang danh kiến trúc sư từ hai thế kỷ nay.

Có thể phân biệt ba loại vết thương, cả ba đều hủy hoại với mức độ nặng nhẹ khác nhau: Trước hết là thời gian đã dần dà xói lở đây đó và làm hoen ố khắp các bề mặt; rồi đến các cuộc cách mạng chính trị và tôn giáo, vốn bản chất mù quáng và giận dữ, đã ào ào xông tới, xé rách chiếc áo ngoài lộng lẫy gồm những điêu khắc và chạm trổ, đập vỡ cửa sổ hoa hồng, phá tan sợi dây chuyền những hoa văn và tượng nhỏ, tước đoạt các pho tượng, và cuối cùng là thói thời thượng càng ngày càng thô bỉ và ngu ngốc, kể từ những bước chệch đường hỗn loạn và tráng lệ thời Phục hưng, cứ liên tiếp thay thế nhau trong cảnh suy thoái tất yếu của kiến trúc. Thói thời thượng, gu thẩm mỹ kém cỏi còn tác hại hơn cả những cuộc chiến tranh. Nó thẳng tay xâm phạm, đánh vào bộ khung xương của nghệ thuật, nó cắt bỏ, xén gọt, đảo lộn, giết chết toà nhà, về hình thức cũng như biểu tượng, về sự hợp lý cũng như vẻ đẹp của nó. Đã vậy, nó còn lấy cớ là trùng tu, nhân danh gu thẩm mỹ tốt để trắng trợn gán ghép những hoạ tiết linh tinh lên các vết thương của kiến trúc Gothic…”

Nhiều người đã nhắc lại đoạn văn này của Hugo trong bối cảnh nổ ra các cuộc tranh luận về cách phục dựng Nhà thờ sau vụ cháy. Đó là màn tranh luận dai dẳng thường xuyên diễn ra mỗi khi Nhà thờ có đợt sửa chữa. Kevin Murphy, Giáo sư môn Lịch sử Nghệ Thuật đã nghiên cứu trường phái của kiến trúc sư Eugène Viollet-le-Duc huyền thoại- người phục dựng Notre Dame Paris vào thế kỷ 19, cho rằng mỗi lần phục dựng thì người ta lại đặt câu hỏi: nên xây lại nhà thờ theo phiên bản cũ trước đó hay sáng tạo ra cái mới hợp thời đại hơn?

Dù thế nào thì nó vẫn sẽ trở thành một phần của lịch sử hàng trăm năm tới. Murphy bảo nhiều người không hiểu nên phản ứng hơi quá khi thấy vụ cháy. Phần lớn cấu trúc nhà thờ là bằng đá nên không thể cháy rụi hoàn toàn. Chỉ có phần mái với thành phần nhiều gỗ mới bị ảnh hưởng. Cái ông lo lắng là lượng nước cứu hoả sẽ ảnh hưởng ra sao đến các thành phần bên trong. Điều tra ban đầu cho thấy đám cháy không gây thiệt hại quá lớn về cấu trúc toàn bộ nhà thờ và những di sản bên trong. Chắc chắn Nhà thờ sẽ được hồi sinh lộng lẫy và hoành tráng, nhất là phần tháp nhọn biểu tượng một thời. Đám cháy như một lời nhắc nhở nước Pháp về vẻ đẹp, sự kiêu hãnh, một di sản văn hoá nhân loại, một nền văn minh bản sắc Pháp mà người dân đừng xem nó là hiển nhiên, đừng take it for granted.

Phần xác bị trầy xước sẽ lại lành, còn phần hồn thì sao? Notre Dame Paris là biểu tượng của nước Pháp. Nước Pháp chính là Notre Dame Paris. Và cái mà Tổng thống Macron cần khôi phục, chính là phần hồn của nước Pháp trong bối cảnh bất ổn xã hội hiện nay. Có những thứ ám ảnh Macron không kém ngọn lửa trên nóc Notre Dame, đó là ngọn lửa đốt xe, ngọn lửa bạo động của phong trào Áo Vàng đang chia rẽ nước Pháp suốt mấy tháng qua. Tăng thuế nhiên liệu, giá sinh hoạt cao, chính sách thuế ưu tiên người giàu, hệ thống giao thông công cộng vùng ngoại ô nghèo nàn..khiến dân chúng phản ứng mạnh về cái gọi là sự bất bình đẳng trong xã hội Pháp. Mới đây, hai tỷ phú nhất nhì Pháp là Pinault-chủ đế chế thời trang Kering, và Arnault chủ của LV, cam kết bỏ tổng cộng 300 triệu euros cho quá trình tái thiết Notre Dame lại khiến dư luận Pháp bùng lên những tranh cãi xoay quanh bất bình đẳng và khoảng cách giàu nghèo. “Những người khốn khổ” của Victor Hugo bảo họ đang chạy vạy từng miếng ăn trong khi 2 bác này vung tay một cái đã đi tong 300 củ euro, lại còn được miễn 60% tiền thuế từ hoạt động tài trợ này. Tất nhiên, việc tỷ phú ủng hộ nhà thờ là không sai, chỉ là nó xảy ra vào thời điểm nhạy cảm của một nước Pháp bất ổn.

Thảm hoạ cháy Notre Dame xảy ra trong lúc Macron rối ren vì liên tục phải đối thoại với dân chúng về các kế hoạch chỉnh đốn đất nước do phong trào Áo Vàng. Nhưng nếu biết cách tận dụng sự chú ý của người dân lúc này về Notre Dame, ông hoàn toàn có thể đưa ra những hành động đúng đắn để lấy lại uy tín.

Còn người dân Pháp, hãy mừng vì còn được tham gia chiến dịch Great National Debate, những cuộc tranh luận quốc gia để đối thoại trực tiếp với lãnh đạo. Hãy mừng vì có cơ hội để phản ứng với những quyết sách ảnh hưởng đến đời sống hàng ngày. Hãy mừng vì một nền văn minh lâu đời được hình thành sau hàng trăm năm từ những lãnh đạo vĩ đại, những con người trân trọng giá trị di sản. Ngọn lửa tối hôm ấy quá nhỏ so với lòng kiêu hãnh của một vẻ đẹp vĩnh cữu kiểu Pháp. Người Pháp đừng take it for granted. Có những nơi khác trên thế giới, người dân chỉ biết chấp nhận sự bất bình đẳng, chỉ biết chấp nhận di sản bị tàn phá bởi lòng tham của con người, của tổ chức, của doanh nghiệp nhân danh sự phát triển. Đó là nơi mà bất bình đẳng trong đối xử người giàu/ người nghèo, quan chức/ thường dân có khi trở thành những chuyện hiển nhiên. Người bị ảnh hưởng bởi sự bất bình đẳng ít khi có cơ hội và điều kiện để nói lên tiếng nói, còn một số người ít bị ảnh hưởng, có khả năng lên tiếng thì lại im lặng.

Khi mô tả một kiệt tác kiến trúc như Notre Dame Paris, Victor Hugo từng viết: Time is the architect, the nation is the builder. Quả thật, thời gian, lịch sử phát triển là một vị kiến trúc sư đại tài, nhưng chính quốc gia đó, con người đó với những bản sắc riêng mới là những người thợ xây công trình vĩ đại. Cái gốc của dân tộc nếu mạnh thì chả có gì có thể phá huỷ được di sản. Còn ngược lại, sẽ chẳng còn gì cho con cháu. Người Pháp, hãy trân trọng hơn những gì mình có, đừng take it for granted, đừng xem nó là hiển nhiên.

How much have you retained and reflected?

clear light bulb placed on chalkboard

During first days of a new year, people often try to reflect what happened in the last 12 months. Some find great lessons learned, and some find…nothing. If you are the latter, you are not alone. To reflect on something, in this case a 365-day journey, it means you think deeply about it and hope to take out something meaningful. So why can’t you reflect effectively? Its because you don’t retain much. Let’s try an example of reading. Suppose you finish 12 books last year (more maybe more). Be honest, how much could you remember from a single book? What were the greatest points? What really stand out from that book? What were the key reasons? Could you able to write them down by memory?… If the answers are mostly NO, you don’t retain that much. It’s funny when many people do something called book-challenge or whatever it is. They try to commit to a quantity of books they have read and post them on social medias. Really, what’s the point? It’s not about how many books have you read. It is really about how much have you retained thoroughly. I mean, if you even read 52 books a year and win the challenge but retain not much, then you only read one book called “Wasting time”. The book example could apply to whatever content you consume everyday: news, movies, textbooks, classrooms…

In this internet era, it is easy for people to get caught up in the content matrix. We have so many choices and of course, quantity does not mean quality. Fake news, lame movies, lousy books… are wasting our limited time. I believe the most important skill that we should build to have a good life in this crazy world is the ability to retain and reflect. Once you can retain, then you will have something to reflect. And during that reflection, you can double-retain what is meaningful to you. The open and connected world with growing opportunities are sometimes our enemy. We have so many choices to consider and our ambitions keep us move forward that we forget to retain and reflect. Again, if you live 30 or 40 years without good retainment and reflection, isn’t it a waste of time? Life cannot be measured by how many degrees you have, how many working years you accumulated or how many books you have red, it is how much in-depth knowledge and skills you have retained. Better late than ever. Let’s start a new year 2019 with better retainment and reflection.

Cheers,

#reflection

NGỦ ĐỦ GIẤC 

 
Sức khoẻ là điều quan trọng bậc nhất nhưng chúng ta rất hay xem nhẹ. Và một trong những điều xem nhẹ nhất của những cái xem nhẹ là ngủ đủ giấc. Tác dụng của ngủ đủ giấc thế nào thì rất nhiều tài liệu trên internet có thể google thêm. Nhưng một cách ngắn gọn thì vô cùng dễ hiểu, ngủ đủ giấc sẽ giúp bạn tỉnh táo thật sự, chứ không cần cafe hay Redbull, để có một ngày làm việc hiệu quả thật sự.

Đủ giấc với mỗi người cũng khác nhau. Có khi 8 tiếng, có khi 7 tiếng, hoặc chỉ 6 tiếng. Đủ giấc cũng bao gồm ngủ sâu chứ không chập chờn, mộng mị. Khi ngày 1 đã không đủ giấc, nó sẽ dễ ảnh hưởng đến sự đủ giấc của những ngày sau, và cứ thế kéo dài liên tiếp. Vì năng lượng, hoạt động công việc, cảm xúc mỗi ngày là khác nhau, nên nó cũng sẽ tác động khác nhau đến sự đủ giấc vào buổi tối. Có ngừoi hôm nay cần 8 tiếng mới đủ giấc, nhưng ngày mai chỉ cần 7 tiếng là đủ, ngày mốt lại có thể cần đến 9 tiếng.

Một thói quen rất phổ biến là chúng ta hay ráng thức ban đêm để làm gì đó trong khi đã buồn ngủ, và sáng hôm sau để đồng hồ báo thức. Đây là một thói quen hết sức cơ bản có hại cho sự ngủ đủ giấc. Chuông báo thức chính là phát minh gây hại mà nhân loại ít để ý nhất. Chỉ khi chúng ta tỉnh dậy một cách tự nhiên thì khi đó xác suất ngủ đủ giấc mới là cao nhất.

Cho nên các bạn hãy thử, hôm nào buồn ngủ hãy đi ngủ, và hãy để mình tự động thức. Và đo thử xem đủ giấc của mình là bao lâu. Ví dụ nếu nó là 7 tiếng, thì muốn dậy lúc 6 giờ phải đi ngủ trễ nhất 11h. Thử không dùng báo thức, thử dậy đúng giờ một cách tự nhiên đủ giấc xem thế nào. Có thể trước giờ bạn thấy mình vẫn làm việc hiệu quả dù một ngày chỉ ngủ vài tiếng, và luôn có thể dậy sớm với việc để đồng hồ báo thức. Chưa chắc.

Hãy thử vài lần đủ giấc xem hiệu quả và năng lượng làm việc ngày hôm sau thế nào sẽ rõ. Chất lượng vẫn hơn số lượng. 12 tiếng làm việc mỗi ngày khi ngủ thiếu giấc chưa chắc đã hiệu quả bằng 8 tiếng làm việc và ngủ đủ giấc. Ở kỷ nguyên bận rộn này, cần work smart chứ không chỉ work hard. Mà muốn work smart, phải sleep smart nữa. Ngoài những trường hợp bất khả kháng như tối nay Việt Nam đá 11pm và thắng Yemen 2-0, vui quá ngủ không được mà sáng mai có cuộc họp sớm thì hãy đặt chuông báo thức. Còn lại hãy cứ thử lắng nghe cơ thể và dậy một cách tự nhiên, sẽ thấy sáng hôm sau khác liền. Hãy trân trọng hơn giấc ngủ, bởi làm gì đi nữa, đêm về mà không ngủ ngon thì có ý nghĩa gì.

Thử nhìn lại mà xem, đã có bao nhiêu ngày bạn thật sự ngủ đủ giấc? 😉 Hãy bắt đầu bằng cái chuông báo thức. Không dùng nó thì sẽ không phải tắt nó mỗi ngày 😆😆

Tôi đang tập dần. Rất khó nhưng hôm nào làm được thì thấy khác hẳn.

Học tiếng Anh: Politically Correct

Bài đã đăng trên Vnexpress

 

Phần trả lời phỏng vấn của H’Hen Nie tại Miss Universe là một case thú vị để học tiếng Anh. Nhiều ý kiến chỉ trích cô phiên dịch viên, tên Trà My người gốc Việt thì phải, nhưng mình nghĩ lỗi không phải ở My, hay H’Hen, mà là ở BTC. Nghe bảo họ buộc thí sinh phải sử dụng người phiên dịch cho họ chỉ định, chứ không được dùng người nhà. Trong trường hợp này, họ chỉ định một người gốc Việt, có thể đoán được qua cách My nói tiếng Việt, thì thật quá sai. Việc hiểu một ngôn ngữ so với việc làm phiên dịch chuyên nghiệp là hai chuyện rất khác nhau. Rất nhiều bạn giỏi tiếng Anh, nhưng kêu lên phiên dịch thì không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Vì ngoài việc hiểu tiếng Việt, còn phải giỏi trong diễn đạt tiếng Việt, và phải có kiến thức về xã hội để thấu hiểu ngữ cảnh và giải thích rõ các ý nghĩa của câu nói.
Nguyên văn của phần hỏi đáp của H’Hen Nie:

Question: The #MeToo movement has sparked a global conversation. In response, some have said the world has become too politically correct? Do you think the #MeToo movement has gone too far?

Answer: I don’t think that it has gone too far. Protecting women and women’s right are the right things to do. Women need protections and rights.

Trong câu hỏi của BTC có một cụm từ rất thú vị mà cũng rất khó là Politically Correct (PC). Làm nghề phiên dịch lụi gần 10 năm nay, cũng may mình chưa gặp bài phát biểu nào có từ này, không là bí thiệt. Nghe tụi Mỹ nói nhiều mà chưa có dịp dịch nó ra tiếng Việt. Cụm từ này dịch là “Đúng đắn chính trị” thì chỉ là dịch theo từng từ chứ nguyên cụm thì sai nghĩa, càng làm người nghe rối hơn. Theo một vài định nghĩa phổ biến bằng tiếng Anh, thì PC thường được hiểu như sau:

The term political correctness (adjectivally: politically correct; commonly abbreviated PC) is used to describe language, policies, or measures that are intended to avoid offense or disadvantage to members of particular groups in society, mostly related to race or sex.

Hoặc ngắn gọn:
A politically correct word or expression is used instead of another one to avoid being offensive.

Tóm lại, nếu dịch PC theo ý nghĩa của nó bằng tiếng Anh, thì đại loại là: PC được sử dụng để mô tả ngôn ngữ, cách biểu đạt, những chính sách, hoặc hành động nhằm tránh gây tổn thương, xúc phạm một nhóm người nào đó trong xã hội, thường liên quan đến giới tính hoặc chủng tộc.

Với ý nghĩa vậy, thì thật khó để có một từ tiếng Việt tương đương. Chị My phiên dịch viên dù có thể hiểu ý nghĩa của PC nhưng trong một thời gian ngắn như vậy chắc khó để chị diễn giải hết cho H’Hen được.

Trong một số cuộc thảo luận công cộng và trên các phương tiện truyền thông, cụm PC thường được sử dụng với nghĩa xấu, ám chỉ các chính sách quá đáng, thể hiện sự biến tướng của phong trào.

Vậy có thể dịch PC như thế nào sang tiếng Việt một cách ngắn gọn và dễ hiểu? Trong các phiên bản chuyển ngữ, mình thích nhất cách dịch của blogger Trần Hữu Thục nhất. Ông gọi PC là “phát ngôn/hành động thận trọng” hay “phát ngôn/hành động phải đạo”. Hoặc như chị Binh Thanh Caodịch là phát ngôn/ hành động chuẩn mực cũng hay.

Sở dĩ như vậy vì PC mô tả lối phát ngôn thận trọng của bất cứ một ai khi truyền đạt đến công chúng, cố tránh dùng ngôn ngữ hay cử chỉ có thể bị xem là xúc phạm, kỳ thị hay có vẻ chỉ trích một nhóm người đặc thù nào đó trong xã hội, nhất là khi liên quan đến chủng tộc hoặc giới tính. Vì một số phát ngôn nào đó khiến người nghe có những suy diễn bất lợi về xu hướng hay lập trường của diễn giả, cho nên, đối với những vấn đề nhạy cảm, diễn giả tìm cách thay đổi cách nói để tránh những suy diễn này. Đó là PC. Tại sao? Vì những suy diễn bất lợi thường có xu hướng gia tăng và biến thành một vụ tai tiếng.

Cũng có thể, việc phát ngôn phải đạo này thường cần thiết ở một chính trị gia khi diễn thuyết, nên từ đó mới có chữ Politically trong cụm PC. Đây chỉ là suy đoán của cá nhân mình.

Một vài ví dụ về PC từng gây tranh cãi ở Mỹ:
– Một trường học cấm gọi SV năm 1 là freshman mà phải gọi là first-year student.
– Không gọi người chậm phát triển là “he is retarded” mà phải nói là: “he is developmentally delayed”
– Không gọi lính cứu hoả là fireman, mà phải gọi là firefighter
– Người nuôi chó ko được nói là own a dog, phải gọi là pet guardian

….

Nói chung, phát ngôn phải đạo là lựa chọn từ ngữ sao cho tránh gây hiểu lầm và tổn thương. Và công chúng Mỹ thỉnh thoảng vẫn đang tranh cãi là “Is this society becoming too politically correct?”, đại loại là “Liệu xã hội chúng ta đang bị áp lực quá mức về phát ngôn phải đạo? Bộ giờ nói gì cũng phải “thận trọng, phải đạo” hết hay sao? Tổng Thống Mỹ Donald Trump là một điển hình của trường phái chống PC. Mấy phát ngôn của ông này thường xuyên liệt vào dạng Politically Incorrect. Phe anti-PC cho rằng, nếu cái gì cũng PC hết thì riết chúng ta sẽ dễ trở thành kẻ đạo đức giả, dùng lời hoa mỹ, né tránh, không đi thật bản chất của vấn đề. Bởi sự thật thường mất lòng, gây tổn thương, nên nói cái gì mà tránh tổn thương thì có khi là nói không thật. Đây là cuộc tranh cãi bất tận của nhiều người Mỹ.

Quay trở lại câu hỏi của H’Hen Nie. Nếu có thể dịch một cách thoáng nghĩa, vừa để giải thích thêm cho Nie, thì theo mình:

Question: The #MeToo movement has sparked a global conversation. In response, some have said the world has become too politically correct? Do you think the #MeToo movement has gone too far?

– Phong trào #MeToo, một phong trào chống bạo lực tình dục đã tạo nên nhiều tranh luận trên khắp thế giới trong suốt năm qua. Đây là một hành động đúng đắn mà các nạn nhân cần thực hiện để đưa thủ phạm ra ánh sáng. Nhưng một số người cho rằng, phong trào này có những lúc bị biến tướng. Trong một số trường hợp, chữ MeToo bị lạm dụng quá mức, gây ra nhiều hệ luỵ khác nhau, cho cả nạn nhân và người bị tố cáo. Có cảm giác như, thế giới đang ủng hộ hành động đúng đắn này quá mức cần thiết. Em có nghĩ rằng phong trào này đang đi quá xa?

Nhưng trong bối cảnh trên sân khấu, thật khó để giải thích dài dòng, và như vậy thì cũng thiên vị cho H’Hen, do đó phải dịch sao cho ngắn gọn và dễ hiểu? Ý quan trọng nhất cần dịch cho dễ hiểu là: In response, some have said the world has become too politically correct?

Có vài cách sau từ cộng đồng trên Facebook. Mình post lại để mọi người cùng tham khảo:

Bạn Minh Hân: thế giới này đang trở nên nhạy cảm thái quá với phong trào Metoo?

Bạn Anh Ngoc Trinh: phong trào này có vẻ như đang bị thổi phồng quá mức?

Anh Anh Phạm (Gấu): phong trào #MeToo “đang cố gắng quá để tỏ ra nhạy cảm về chính trị” hoặc “đang quá nhấn mạnh vào sự nhạy cảm chính trị”?

Cho đến giờ mình thích câu ngắn gọn của anh Nguyen Nhu Huy nhất: “Một số người cho rằng, thế giới này đã trở nên quá sợ đụng chạm. Em có nghĩ rằng phong trào này đã đi quá xa?”

Trong trường hợp này, mình nghĩ người dịch không chỉ chuyển ngữ thoáng nghĩa mà nên giải thích thêm càng nhiều càng tốt để Hen hiểu bối cảnh. Thật khó cho vài phút trên sân khấu, nên không thể trách cô Trà My. Câu hỏi này nếu xét theo bối cảnh Mỹ thì thật ra rất khó trả lời. Bởi chữ gone too far – đi quá xa ở đây liên quan đến những vấn đề sau. Thứ nhất, một số các phong trào phản kháng khác về bất công tiền lương, phân biệt giới tính, lạm dụng quyền lực, phân biệt đối xử… đang đu theo trend của #MeToo để tổ chức các cuộc biểu tình. Thứ hai, ít nhiều #Metoo đang bị lạm dụng quá mức. Vẫn có những trường hợp tố cáo xạo bú fame hoặc vì nhiều mục đích khác chưa rõ ràng. Việc điều tra các cáo buộc tố cáo đôi khi chưa công minh và gây nhiều hệ luỵ không đáng có cho người bị tố cáo.

Phong trào #Metoo trở nên nổi tiếng vào tháng 10/2017 sau khi diễn viên Alyssa Milano kêu gọi trên Twitter rằng, ai đã từng bị tấn công tình dục thì type vào #Metoo. Lời kêu gọi này đến sau bài báo điều tra hành vi của ông trùm phim ảnh Harvey Weinstein. Sau cái tweet đó, hàng loạt các cô đào nổi tiếng đứng lên metoo để khui nhiều anh đại gia ra ánh sáng. Nhưng ít ai biết phong trào Metoo đã được sáng lập từ 10 năm trước đó bởi một người phụ nữ da màu tên Tarana Burke. Cô khởi xướng phong trào này để ủng hộ những người phụ nữ là nạn nhân của xâm hại tình dục, đặc biệt là phụ nữ da màu, xuất thân nhà nghèo, thuộc tầng lớp bị phân biệt đối xử. Chính Burke hiện nay cũng cảm thấy #MeToo đang đi quá xa với mục đích vốn có ban đầu của cô. Nó đang bị ồn ào và đôi khi bị lạm dụng vì nhiều mục đích khác nhau. Kiểu như người Việt mình hay nói: Hở ra tí là #Metoo, cái gì cũng #Metoo cho được! Theo Burke, #Metoo không chỉ là việc khuyến khích nạn nhân lên tiếng, mà còn phải giúp nạn nhận chuẩn bị cho những gì sau đó. Lên tiếng xong rồi hậu quả sẽ ra sao? Nếu họ chưa sẵn sàng lên tiếng thì phải làm gì giúp họ? Đó là cả một quá trình về tâm lý và những hành động trợ giúp hết sức bí mật và riêng tư. #Metoo không đơn thuần chỉ là lên tiếng rồi thôi.

Một số ý kiến còn cho rằng, ngay chính Burke, vì là người da màu, nên phong trào Metoo của cô khởi xướng không được chú ý nhiều bằng cái tweet của cô diễn viên da trắng! Cô làm 10 năm nay ít ai biết, khi đến khi Alyssa lên tiếng thì bà con mới hưởng ứng theo! Đây là sự thật đau lòng bởi có những case tố cáo của những phụ nữ da màu thì bị quên lãng.
Dù gì đi nữa, #MeToo là một chủ đề gây nhiều tranh cãi. Và những vấn đề liên quan đến nó trong bối cảnh nước Mỹ thật sự là rất nhức đầu. Ở Vn thì trong năm qua cũng có một vài vụ việc, nhưng theo mình nó chưa đủ để gọi là đi quá xa. Cho nên trong trường hợp này, H’Hen Nie trả lời vậy là cũng tương đối an toàn. Dù rằng nếu hiểu rõ ngữ cảnh của câu hỏi nhiều hơn thì có thể chém thêm tí lấy điểm với BTC.

Mình cho BTC đã có một chút phân biệt đối xử với thí sinh không nói tiếng Anh. Lẽ ra họ phải bố trí một người phiên dịch giỏi cả Anh lẫn Việt, am hiểu các vấn đề xã hội như anh Gấu Phạm từng dịch cho Obama, hoặc cho Hen sử dụng người phiên dịch riêng. Nếu nói theo ý nghĩa của hành động phải đạo, đúng đắn, và chuẩn mực, thì BTC của Universe rất chi là Politically Incorrect với H’Hen Nie hehe.

Dù sao cũng chúc mừng em. Vẻ đẹp của em mới có thể giúp Việt Nam lên hạng với thế giới! Mình thích vẻ đẹp này hơn so với những chuẩn mực cái đẹp được cho là truyền thống của Việt Nam.

P.s: các cao thủ tiếng Anh thấy dịch sao cho hay góp ý thêm nhá. Mình sẽ bổ sung vào status để mọi người cùng học.

Nguồn:
https://www.theatlantic.com/…/2…/07/is-metoo-too-big/564275/
https://www.washingtonpost.com/…/the-woman-behind-me-too-…/…
https://www.washingtonpost.com/…/metoo-made-the-scale-of-…/…
https://variety.com/…/brigitte-bardot-denounces-metoo-move…/
https://news.zing.vn/phien-dich-vien-khien-phan-thi-ung-xu-…
https://www.weforum.org/…/metoo-women-equality-one-year-la…/
https://kontumquetoi.com/…/donald-trump-mot-ong-he-tren-ch…/

MỘT CUỘC TRÒ CHUYỆN VỚI DỊCH GIẢ BÙI VĂN NAM SƠN

 

CHUYỆN “HẠ TẦNG KIẾN THỨC”

Lê Ngọc Sơn: Thưa ông, vì sao ông đi dịch những cuốn sách triết học đồ sộ và kinh điển của thế giới?!

Bùi Văn Nam Sơn: Thực ra tôi già rồi, thời gian của tôi không còn nhiều nữa, tôi chỉ cố gắng làm cái gì trong khả năng của tôi thôi. Tôi tự đặt ra cho mình nhiệm vụ chính bây giờ là dịch một số các tác phẩm kinh điển sang tiếng Việt. Vì lẽ, thứ nhất, những quyển sách dạng này khô khan chẳng ai thèm dịch; thứ hai, nếu không dịch những quyển này thì không biết bao giờ người ta mới dịch… trong khi đó là những nền tảng cho các anh em trong chuyên ngành. Nhìn vào thư viện của Việt Nam mình, chưa thấy có mấy sách kinh điển của nhân loại, tôi thấy buồn lắm. Thành thực mà nói, không thể đòi một bạn sinh viên đọc tiếng Anh hay các ngoại ngữ khác vèo vèo như đọc tiếng Việt được. Vả lại, quả là không công bằng! Một người cùng trang lứa với các bạn sinh viên của ta, như những sinh viên ở Pháp, Mỹ, Đức, Nhật… thì họ dùng ngôn ngữ mẹ đẻ của họ, họ đỡ vất vả hơn nhiều lắm. Bây giờ đòi hỏi những bạn cử nhân mới 23 tuổi ngồi đọc một cuốn sách kinh điển dày cộp bằng tiếng Anh, thậm chí bằng tiếng Đức… làm sao mà đọc nổi… Đâu phải sinh viên Mỹ nào cũng đọc được tiếng Đức, hay sinh viên Pháp nào cũng đọc được tiếng Anh thông thạo… Thế mà họ vẫn thành công, vì họ sử dụng các bản dịch có chất lượng, và các công trình nghiên cứu của họ vẫn đạt được trình độ quốc tế.

Ở Việt Nam, ít ai làm việc dịch thuật, thế nên gánh nặng đè lên vai những anh em trẻ. Lứa tuổi 18-25 phải gánh cả một gánh nặng, vừa học kiến thức, vừa học ngoại ngữ. Do trở ngại về ngôn ngữ, mình khó có thể nắm vững vấn đề và tra cứu đến nơi đến chốn. Điều đó không phải lỗi của thế hệ trẻ, đó là lỗi của thế hệ đi trước, như chúng tôi, không kịp chuẩn bị tư liệu nền cho các bạn. Thật là quá cực, quá tội cho các bạn! Còn việc chúng ta phải nỗ lực học ngoại ngữ lại là chuyện khác! Khi tiếng Anh đã trở thành một lingua franca trong khoa học, việc đọc, viết, nói thành thạo tiếng Anh trong các ngành khoa học tự nhiên và kỹ thuật là một yêu cầu hiển nhiên. Trong các ngành khoa học xã hội-nhân văn, còn cần thêm nhiều ngoại ngữ lẫn cổ ngữ khác nữa, nhưng vấn đề nói ở đây là không thể đòi hỏi những gì bất khả thi và quá sức…

Lê Ngọc Sơn:Thời sinh viên của ông ắt hẳn thấm thía nỗi vất vả này lắm?

Bùi Văn Nam Sơn: Đúng. Thời sinh viên, tôi cũng đã rất “đau khổ” vì thiếu sách tiếng Việt. Năm 21 tuổi, tôi sang Đức học, sau khi học xong cử nhân ngành Triết ở Sài Gòn, lúc đó tự thấy vốn liếng chữ nghĩa cũng kha khá rồi… Khi sang đó thì từ bậc cử nhân cho đến tiến sĩ, từ người mới vào trường đến người sắp ra trường đều có thể học chung một lớp. Lớp của tôi có mấy ông bạn người Nhật Bản, người Hàn Quốc… Lúc đó các bạn Hàn Quốc cũng khổ sở, vật vã như mình, vì nước họ có rất ít những bản dịch ra tiếng Hàn, và cũng như tôi, chưa thể đọc tiếng Đức thành thạo được. Trong khi đó mấy chàng Nhật Bản còn trẻ măng, mới 19 tuổi, vừa học xong tú tài, lại tỏ ra am hiểu và tự tin lắm! Tôi kinh ngạc, thì các bạn ấy mới mở túi cho xem một đống sách toàn tiếng Nhật: những bản dịch Hegel, Kant, Heidegger…, sách tham khảo, từ điển. Mình mất cả năm vật lộn với một cuốn sách, họ chỉ cần vài tháng là đọc xong. Thời gian mình đầu tư cho chuyện đọc đã quá mất sức rồi, làm sao có thể suy nghĩ hay tìm tòi thêm được cái gì mới nữa. Khoảng cách về điều kiện nghiên cứu giữa mình với người Nhật thật rõ rệt!

Riêng trong lĩnh vực triết học, sách vở mênh mông, còn số dịch giả thì đếm trên đầu ngón tay… Lẽ ra cần cả một thế hệ chuẩn bị nền móng, cho các bạn trẻ sau này đỡ cực hơn. Tất nhiên, ý nghĩa của việc dịch thuật không phải chỉ có thế. Nó còn góp phần xây dựng ngôn ngữ khoa học cho một đất nước, đem ánh sáng khai minh đến cho số đông để cải hóa xã hội, như nhiều bài viết mới đây của quý Thầy Nguyễn Xuân Xanh, Nguyễn Văn Tuấn, Trần Văn Thọ… đã nhấn mạnh.

Lê Ngọc Sơn: Vậy cho đến nay, so với các nước trong khu vực, chúng ta đang thế nào, thưa ông?

Bùi Văn Nam Sơn: Cách đây chừng 5-7 năm, chính ông bạn người Hàn Quốc ngày xưa học chung với tôi, về dạy ở Đại học Seoul, viết thư kể cho tôi nghe: ông và thế hệ trước đó, từ những năm 1970 trở đi đã bắt tay vào dịch sách vở cho Hàn Quốc. Hầu hết những tác phẩm kinh điển quan trọng từ tiếng Đức đã được dịch sang tiếng Hàn, hết toàn tập này đến toàn tập khác, mà mỗi toàn tập của một tác giả thì có đến 40-50 tập. Tôi rất kinh ngạc về sức làm việc của họ. 40 năm thôi, nhưng với trách nhiệm với đất nước và đàn em, họ quyết tâm làm được việc lớn như thế. Vậy thì ngày hôm nay, làm sao sinh viên của ta có thể “đấu” lại được một sinh viên Hàn Quốc, trong khi cách đây 40 năm, anh sinh viên này cũng vất vả y như mình. Khoảng cách đó thật khủng khiếp!

Việc học hành nghiêm chỉnh, tiếp thu có hệ thống đã là thách đố ghê gớm, và cái đó cần nhiều thế hệ mới vượt qua được, ít nhất cũng là 30-40 năm như Hàn Quốc. Chúng ta đừng vội nói gì cao xa, sách vở đàng hoàng là nền móng cơ bản nhất của nền học vấn và của nền đại học.

Lê Ngọc Sơn:Vì sao chúng ta không làm được như những nước ở gần mình như Nhật, như Hàn? Và ông có thấy được cuộc đua tranh trên thế giới về mặt tri thức đang diễn ra rất quyết liệt?

Bùi Văn Nam Sơn: Chúng ta thiếu tính tổ chức, thiếu khả năng làm việc tập thể và một kế hoạch trường kì của cả một tầng lớp, của cả một thế hệ. Mỗi thế hệ phải thấy trách nhiệm lịch sử của mình, thấy tình trạng khách quan đặt ra cho mình gánh nặng nào, và họ phải giải quyết một cách thông minh nhất, ít tốn sức nhất, với sự bền bỉ và quyết tâm. Thế hệ sau thừa hưởng và nối tiếp thành quả của những người đi trước, thì nền học thuật cứ thế đi lên thôi.

Tôi được cho biết rằng ở Nhật, những tạp chí khoa học chuyên ngành trên thế giới hầu như lập tức được dịch sang tiếng Nhật, vì họ có nhu cầu cạnh tranh. Nếu không theo kịp thông tin mới, làm sao có thể cạnh tranh trên thị trường thế giới, làm sao bắt kịp trình độ quốc tế để đi dự hội thảo khoa học?

Trở lại tình cảnh của ta, cơ sở hạ tầng về kiến thức là phần rất chểnh mảng. Cái cơ bản nhất thì lại bị xem nhẹ… Bây giờ cứ hô hào sinh viên sáng tạo đi, có công trình đột phá đi, hãy phản biện đi… Nhưng phải biết người ta đã viết gì, nghĩ gì, ta mới phản biện và có ý kiến riêng được chứ!

SỬA SOẠN TINH THẦN, CHUẨN BỊ YÊN CƯƠNG

Lê Ngọc Sơn:Trong quan niệm của ông, một bạn sinh viên phải thế nào?

Bùi Văn Nam Sơn: Theo tôi, thời gian được học đại học là quãng thời gian đẹp nhất, quý nhất của một đời người. Khi ta đang ở trong quãng thời gian đó, thường không thấy quý đâu, nhưng sau này nhìn lại mới thấy đây là thời gian quý nhất, “sướng” nhất. Được trở thành sinh viên là một bước ngoặt. Chữ “sinh viên” khác về chất với chữ “học sinh”. Ngay bản thân chữ “sinh viên” đã cho thấy sự khác biệt ấy: Sinh viên trong tiếng Anh và tiếng Đức là “student”, trong tiếng Pháp là “étudiant”, liên quan đến 3 động từ: to study, studieren, étudier ít nhiều đều mang hàm nghĩa là “nghiên cứu”. Sinh viên là phải nghiên cứu, chứ không chỉ thụ động tiếp thu kiến thức… Trong tiếng Việt, “sinh viên” có chữ “viên”, nghĩa là đã có một vị trí nào đó… Do vậy, cần ý thức được điều này để cả người dạy lẫn người học ở bậc đại học nhận thức được trách nhiệm của chính mình. Dạy và học ở đại học không chỉ là truyền thụ và tiếp thu kiến thức mà chủ yếu là gợi hứng cho nghiên cứu.

Ngay cả ở trình độ tốt nghiệp trung học phổ thông cũng có vấn đề. Những năm 1970 về trước, mang tấm bằng tú tài của Việt Nam sang Tây Âu là được chấp nhận hầu như tương đương, còn những bằng tú tài của Thái Lan, Malaysia, Indonesia… thì buộc phải học lại một năm, tức chỉ bằng đầu lớp 12 bên đó. Bây giờ thì như thế nào? Chúng ta phải nghiêm túc tự vấn về mình…

Lê Ngọc Sơn: Ở các nước phát triển, khoa học trú ngụ ở đại học, tại sao ở các đại học ở ta thì chưa thấy gì, thưa ông?

Bùi Văn Nam Sơn: Theo tôi là do không phân biệt rạch ròi giữa đại học và trung học. Trường đại học dứt khoát không phải là trường phổ thông cấp 4. Nó khác về chất trong hệ thống giáo dục quốc gia. Đại học cũng không phải là trường dạy nghề, trường dạy nghề lẽ ra cần có một hệ thồng khác, cũng cao cấp và sáng giá không kém gì đại học. Ở Đức, sau khi đỗ tú tài, ta có hai con đường để lựa chọn, một là các trường kỹ thuật, trường dạy nghề chuyên nghiệp dành riêng cho những kỹ sư thực hành, rất hay và thiết thực, ra trường dễ kiếm việc làm và lương cao. Hoặc hướng thứ hai là nghiên cứu: cũng có thể là khoa học-kỹ thuật nhưng nặng về lý thuyết. Do có hai hướng rõ ràng như vậy, dựa vào việc phân định khách quan về nhiệm vụ, nên khi vào đâu, ta sẽ biết làm cái gì, biết rõ tính chất của trường mình. Việc “liên thông” giữa hai loại trường này lại là chuyện khác nữa!

Do đó, đại học đương nhiên mang tính chất nghiên cứu, dù ở năm thứ nhất cũng là nghiên cứu, ở bậc tiến sĩ, hay sau tiến sĩ cũng là nghiên cứu. Từ sinh viên đến giáo sư đều làm nghiên cứu. Không khí của đại học là nghiên cứu. Thành ra, cái mà ta đang nhầm lẫn ở đây là nhẫm lẫn tính chất của đại học, dẫn đến hệ quả rất trầm trọng là biến đại học thành trường dạy nghề, và biến trường dạy nghề thành ra cái gì đó rất là yếu kém và yếu thế. Đã đi học để nghiên cứu thì phải toát ra tinh thần nghiên cứu, tức là toàn bộ giáo sư và sinh viên là một cộng đồng nghiên cứu, người đi trước hướng dẫn, dìu dắt người đi sau, không ngừng hình thành những chuyên ngành mới, những trường phái mới… Nghiên cứu có nhiều cấp độ, cấp thấp/ cấp cao, dễ/ khó… Cũng tránh hướng suy nghĩ rằng, nghiên cứu là cái gì đó cao xa lắm, thực ra đâu phải vậy: ngay năm thứ nhất, bạn cũng đã phải có tư duy nghiên cứu rồi, tự tìm tòi phương hướng và phương tiện nghiên cứu của mình với sự giúp đỡ của người đi trước.
Vì thế, hình thức Sêmina ngày càng chiếm ưu thế. Sêmina là lao động tập thể của sinh viên lẫn giáo sư, của thầy và trò, cùng nhau tìm tòi tài liệu, tổng kết, nhận định, đánh giá những gì đã có, đó là những hình thức ban đầu của nghiên cứu ngay từ năm thứ nhất.

Lê Ngọc Sơn: Theo ông, sinh viên phải chuẩn bị những gì cho một tương lai đầy thử thách trước mặt?

Bùi Văn Nam Sơn: Người Pháp có câu ngạn ngữ: “muốn đi xa phải chăm sóc yên cương” (“Qui veut aller loin, ménage sa monture”/ Racine), nghĩa là, phải biết dưỡng sức và chuẩn bị phương tiện. Đi mười dặm thì đơn giản, nhưng đi trăm dặm, nghìn dặm, vạn dặm… thì lại khác. Công việc học cũng vậy thôi, nếu chỉ nghĩ lấy cái bằng ra để kiếm việc làm, nuôi sống bản thân thì khá đơn giản, nhưng nếu muốn tiến xa trong chuyên ngành của mình thì phải chuẩn bị cho 30, 40 năm sau về cả ý thức lẫn sức lực.

Chắc bạn biết rằng trên 30 tuổi rất khó học ngoại ngữ, do nguyên nhân sinh lý thôi, trên 30 tuổi thì các nơ-ron thần kinh già đi, giảm thiểu khả năng tiếp thu. Vậy thì phải luyện rèn ngoại ngữ trước 30 tuổi. Người làm nghiên cứu cần trang bị cho mình nhiều ngoại ngữ. Đối với các ngành khoa học tự nhiên và kỹ thuật, cần phải có hai ngoại ngữ thông dụng. Đối với người làm nghiên cứu trong lĩnh vực khoa học xã hội-nhân văn, thì càng nhiều càng tốt, cả cổ ngữ nữa. Đó là vốn liếng tối thiểu để nghiên cứu.

Lê Ngọc Sơn: Cần tạo cảm hứng ham hiểu biết của anh chị em sinh viên như thế nào, thưa ông?

Bùi Văn Nam Sơn: Theo quan sát của tôi, hiện nay, anh chị em sinh viên đang chịu nhiều áp lực thi cử quá mức. Cần tạo một khoảng hở để anh chị em sinh viên vui chơi, và có… chơi nhiều thì mới thấy việc học là thú vị, không học thì tiếc, và thế là lao vào học. Học trong sự say mê. Hãy tạo không gian tự do để anh chị em cảm thấy hứng thú nghiên cứu, chứ suốt ngày bị áp lực thi cử, hay sợ tương lai của mình phụ thuộc vào thi cử…thì những việc đó làm hao tổn năng lượng của anh em trẻ một cách quá đáng! Thể lực và thể thao đại học cũng là hiện tượng rất đáng lo ngại, chưa nói đến những hình thức tiêu cực phản giáo dục…

Lê Ngọc Sơn: Chúng ta nên bắt đầu lại thế nào để xây dựng lại tinh thần đại học một cách tử tế?

Bùi Văn Nam Sơn: Hình như ta đang có cao vọng là phấn đấu đứng vào hàng ngũ những đại học tiên tiến trên thế giới. Tôi nghĩ là khó vô cùng! Với những gì hiện có, tôi e chuyện đó là ảo tưởng. Nhiều thập kỷ nữa chưa chắc mình đã vào được hàng ngũ những đại học trung bình ở khu vực, chứ đừng nói đại học đẳng cấp quốc tế. Và để có cơ may làm được điều đó thì việc trước tiên là phải thay đổi tính chất của đại học hiện nay.

Điều đáng lo là chúng ta không lo những chuyện bình thường, coi nhẹ những chuyện bình thường. Chuyện lẽ ra ai cũng phải làm, nước nào cũng phải làm thì mình lại xem thường, mình chỉ muốn làm những gì khác thường, phi thường. Làm sao làm những chuyện khác thường, phi thường khi cái bình thường, ta chưa làm được? Hãy là cái gì bình thường trước đã. Những đại học, học viện trên thế giới người ta là cái gì thì mình là đúng cái đó đi đã: đầu tư cho sách vở đầy đủ, đầu tư cho con người, không gian học thuật, v.v…

ĐI XA CẦN CÓ BẠN ĐƯỜNG VÀ TẬP HIỂU NHỮNG ĐIỀU KHÁC BIỆT

Lê Ngọc Sơn: Như vậy, sẽ phải bình tĩnh để nhìn lại năng lực tự thân và hướng đi của mình?

Bùi Văn Nam Sơn: Vâng. Một nền giáo dục lạc hậu thì đuổi mãi chắc rồi cũng bắt kịp, nhưng lạc hướng thì chịu thua. Chúng ta thường mong làm những điều phi thường, nhưng đôi khi thực chất nó lại là nghịch thường. Những cách làm của mình hiện nay là trái với bình thường, không giống ai và không có ai làm như thế cả. Trên thế giới, nền giáo dục quốc gia được định hình tư lâu lắm rồi. Những định chế khoa học cũng đã định hình từ xa xưa với hơn 700 năm kinh nghiệm. Họ làm gì, ta làm nấy cho giống đại học cái đã, rồi phát triển dần lên.

Lê Ngọc Sơn: Phía trước là cả chặng đường dài, theo ông, các bạn sinh viên nên làm gì?

Bùi Văn Nam Sơn: Theo tôi các bạn trẻ cần hình thành ý thức tự học và xác định tinh thần đi xa phải có bạn đường. Thứ nhất,sinh viên cần có tinh thần tự học trọn đời, nghiên cứu trọn đời. Ngay cả khi đã “bỏ nghề”, nhưng nếu còn tha thiết với nó, ta vẫn tìm sách mà đọc, cố gắng hết sức trong thời gian eo hẹp để làm giàu tri thức cho mình, nâng chất lượng cuộc sống mình lên. Đó là tinh thần tự học. Thứ hai, đã có tinh thần tự học, thì hoàn cảnh nào đi nữa vẫn có thể tham gia làm việc từng nhóm với nhau. Bạn có thể sinh hoạt với nhau trong một nhóm bạn hữu tâm giao, có thể theo đuổi một công việc tình nguyện, không ăn lương, thậm chí không dính đến bộ máy hay tổ chức nào cả. Chúng ta cần những nhóm người nhiệt huyết, không lệ thuộc vào đồng lương nhà nước, cơ quan… Cái có sức sống nhất chính là những nhóm nghiên cứu độc lập, tự nguyện, vô vị lợi, chủ yếu là vì lòng say mê, tình tri kỉ… được hình thành ngay thời sinh viên. Cho nên tình bạn trong đại học không chỉ là vui chơi, chính tình bạn có tính tự nguyện này là mầm mống cho những hoạt động khoa học bền bỉ. Trong lịch sử khoa học, có những nhóm nghiên cứu kết bạn với nhau từ hồi sinh viên cực kì khăng khít, đã tạo ra những công trình phi thường.

Lê Ngọc Sơn: Theo ông, làm sao để người trẻ kiên trì trên con đường nghiên cứu?

Bùi Văn Nam Sơn: Đã là sinh viên đúng nghĩa thì ta phải ham chuyên môn của mình ngay từ khi bước chân vào trường đại học. Bước vào giảng đường, thư viện hay phòng thí nghiệm, ta cảm thấy linh thiêng, hào hứng, thì mới có hi vọng thành tựu. Ít ra là cũng ham đọc sách, chứ cầm cuốn sách mà đọc vài trang là lăn ra ngủ thì không thể nào đi xa được đâu. Phải mê sách vở, mê nghiên cứu, mê chữ nghĩa,… thì mới có triển vọng. Dần dần thành thói quen, trong đó có thói quen tập đọc, tập chịu đựng: cái khó nhất trong học tập, nghiên cứu là chịu đọc những cái mà mình không thích. Đọc một cách nghiêm chỉnh, không thành kiến những gì không giống mình. Nghiên cứu là để hiểu vấn đề và hiểu người khác một cách nghiêm chỉnh, trung thực. Đừng vì ghét quan điểm của tác giả nào đó, rồi chưa đọc kỹ về họ đã bác bỏ hay xuyên tạc họ. Cố tình hạ thấp họ để nghĩ mình thắng họ, thì thực chất họ cũng chẳng thấp hơn được. Phải hiểu một cách chân thực, phản bác họ bằng luận cứ. Và để làm được điều đó thì, như đã nói, phải chịu khó đọc những cái mình không thích, học những môn mình không ưa. Tập thói quen này khó lắm đó, nhưng hoàn toàn có thể làm được.

Dù có nhiều khó khăn đón chờ phía trước, nhưng xin hãy cứ kiên trì, rồi mùa hoa trái sẽ tới!

Xin cảm ơn ông!

Lê Ngọc Sơn (Thực hiện)
Rải băng: Tạ Thương
(Bài đăng trên báo SVVN số Xuân Quý Tỵ 2013)
#OpenEduShare

100 CUỐN SÁCH KIẾN THỨC NỀN TẢNG

Danh sách này do Alphabooks bình chọn. Mời cả nhà tham khảo!

 

🔑 Chính trị – Xã hội

1. Chính trị luận – Aristotle ( Alpha Book)

2. Tinh thần pháp luật – Montes Quieu (NXB Đà Nẵng)

3. Bàn về Khế ước xã hội – Jean Jacques Rousseau (Alpha Book)

4. Khảo luận thứ hai về chính quyền – John Locke (NXB Tri Thức)

5. Tâm lý học đám đông – Gustave Le Bon (NXB Tri Thức)

6. Khổng học đăng – Phan Bội Châu (NXB Văn học)

7. Hàn Phi Tử – Hàn Phi – Phan Ngọc dịch (NXB Văn học)

8. Các mô hình quản lý nhà nước hiện đại – David Held (NXB Tri Thức)

9. Sao biển và nhện: Cơ cấu phân quyền – Ori Brafman & Rod A. Beckstrom (NXB Tri Thức)

🔑 Lịch sử – Văn hóa

10. Lịch sử Châu Âu – Norman Davis (NXB Từ điển bách khoa)

11. Sử Trung Quốc – Nguyễn Hiến Lê (NXB Văn hóa Thông tin)

12. Sụp đổ : Các xã hội đã thất bại hay thành công như thế nào – Jared Diamond (NXB Tri Thức)

13. Lịch sử nội chiến Việt Nam – Tạ Chí Đại Trường (Nhã Nam )

14. Văn minh Vật chất người Việt – Phan Cẩm Thượng (NXB Tri Thức)

15. Nghìn năm mũ áo – Trần Quang Đức (Nhã Nam)

16. Nguồn gốc người Việt, người Mường – Tạ Đức (Nhã Nam)

17. Lịch sử Việt Nam – Đào Duy Anh (NXB Xây Dựng)

18. Lời người Man di hiện đại – Nguyễn Văn Vĩnh (NXB Tri Thức)

🔑 Tôn giáo – Tâm linh – Thần học

19. Veda& Upanishad (NXB Sự Thật)

20. Kinh Kim Cương Bát Nhã Ba La Mật (NXB Thành phố Hồ Chí Minh)

21. Nghiên cứu về Thiền Uyển Tập Anh – Lê Mạnh Thát (NXB Thành phố Hồ Chí Minh

22. Kinh Thánh Thiên Chúa giáo (NXB Tôn giáo)

23. Thần thoại Hy Lạp – Nguyễn Văn Khỏa (NXB Kim Đồng)

24. Sư tử tuyết bờm xanh – Surya Das – Nguyễn Tường Bách dịch (NXB Thành phố Hồ Chí Minh)

25. Chiều bên kia của cái biết – Osho

26. Đánh thức trí thông minh – Krishnamurti (NXB Văn hóa Sài Gòn)

27. Câu chuyện vô hình & Đảo – Hamvas Béla (NBX Tri Thức)

🔑 Kinh tế – Kinh doanh

28. Con đường dẫn đến nền kinh tế thị trường – Kornai Jasnos (Song Thủy Bookstore)

29. Chủ nghĩa tự do truyền thống – Ludwig von Mises (NXB Tri Thức)

30. Nguyên lý thứ năm – Peter Senge (DT Book)

31. Quốc gia khởi nghiệp – Dan Senor & Saul Singer (Alpha Book)

🔑 Khoa học – Công nghệ

32. Từ hiệu ứng cánh bướm đến Lý thuyết hỗn độn – James Gleik (NXB Trẻ)

33. Lược sử thời gian – Stephen Hawking (NXB Trẻ)

34. Max Planck: Người khai sáng thuyết lượng tử – Nhiều tác giả (NXB Tri thức)

35. Vũ trụ – Carl Sagan (Nhã Nam)

36. Dữ liệu lớn: Cuộc Cách mạng đã làm thay đổi cách chúng ta sống, làm việc và tư duy – Viktor Mayer, SchÖnberger & Kenneth Cukier (NXB Trẻ)

37. Trí tuệ giả tạo: Internet đã làm gì não bộ của chúng ta – Nicolas Carr (NXB Trẻ)

🔑 Triết học – Tư tưởng

38. Đạo Đức Kinh, Lão Tử – Thu Giang Nguyễn Duy Cần (NXB Trẻ)

39. Nam Hoa Kinh , Trang Tử – Thu Giang Nguyễn Duy Cần (NXB Trẻ)

40. Cộng hòa – Plato (Alpha Book)

41. Hiện tượng học tinh thần – Georg Wilhelm Friedrich Hegel (NXB Văn học)

42. Phê phán lý tính thuần túy – Immanuel Kant (NXB Văn học)

43. Siêu lý tình yêu, siêu hình sự chết – Athur Schopenhauer (Nhã Nam)

44. Bên kia thiện ác – Friedrich Nieztches

45. Zarathustra đã nói như thế – Friedrich Nieztches (Nhã Nam)

46. Martin Heiddeger & Tư tưởng hiện đại – Bùi Giáng (NXB Văn học)

47. Karl Marx – Peter Singer (NXB Tri Thức)

48. Hố thẳm của tư tưởng – Phạm Công Thiện

🔑 Tiểu luận – Phê bình

49. Mỹ học – Georg Wilhelm Friedrich Hegel (NXB Văn học)

50. Từ Mỹ học đến các loại hình nghệ thuật – Denis Diderot (NXB Tri Thức)

51. Bông hồng vàng & Bình minh mưa – Konxtantin Pauxtopxki (NXB Văn hóa Thông tin)

52. Những di chúc bị phản bội – Milan Kundera (Đông Tây)

53. Những huyền thoại – Roland Barthes (NXB Tri Thức)

54. Hoa đường tùy bút – Phạm Quỳnh (Nhã Nam)

55. Thơ như là Mỹ học của cái khác – Đỗ Lai Thúy (Song Thủy Bookstore)

🔑 Phân tích tâm lý

56. Phân tâm học nhập môn – Sigmund Freud

57. Thăm dò tiềm thức – Carl Jung (NXB Tri thức)

58. Phân tâm học và tính cách dân tộc – Nhiều tác giả (Song Thủy Bookstore)

59. Phân tâm học và tôn giáo – Enrich Fromm (NXB Từ điển Bách khoa)

60. Sự phát triển siêu cá nhân – Roberto Assagiolie

🔑 Văn chương

71. Hamlet – William Shakespeare

72. Người Dublin – James Joyce (Bách Việt)

73. Tội ác và trừng phạt – Dostoevsky ( NXB Văn học )

74. Người xa lạ – Albert Camus

75. Buồn nôn – Jean Paul Sartre

76. Trăm năm cô đơn – Gabriel.G.Marquez (NXB Văn học)

77. Khung cửa hẹp – Andre Gide (NXB Văn nghệ)

78. Lâu đài – Kafka (NXB Văn học)

79. 1984 – George Orwell

80. Nhà giả kim – Paublo Coelho (Nhã Nam)

81. Thủy Hử – Thi Nại Am (Đông Tây)

82. Lộc Đỉnh Ký – Kim Dung (NXB Văn học)

82. Biên niên ký chim vặn dây cót – Haruki Murakami (Nhã Nam)

83. Vang bóng một thời – Nguyễn Tuân (NXB Văn học)

84. Sống mãi với thủ đô – Nguyễn Huy Tưởng (NXB Kim Đồng)

85. Tướng về hưu – Nguyễn Huy Thiệp (NXB Văn hóa thông tin)

86. Hồ Qúy Ly – Nguyễn Xuân Khánh (NXB Phụ Nữ)

🔑 Thơ ca

87. Thần khúc – Dante Alighieri (NXB Khoa học Xã hội)

88. Ngôn sứ – Khalil Gibran (Thời Đại)

89. Thi nhân Việt Nam – Hoài Thanh, Hoài Chân (NXB Văn học)

90. Mê hồn ca – Đinh Hùng

91. Đường thi tuyển dịch (NXB Thuận Hóa)

🔑 Sách văn học

92. Truyện cổ Andersen (NXB Kim Đồng)

93. Không gia đình – Herto Malot (NXB Văn học)

94. Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer – Mark Twain (Đông Tây)

95. Hoàng tử bé – Antoine de Saint-Exupéry (NXB Kim Đồng)

96. Peter Pan – James Matthew Barrie (Nhã Nam)

97. Alice ở xứ sở thần tiên – Lewis Caroll (Đông A)

98. Bắt trẻ đồng xanh – J.D Salingers (Nhã Nam)

99. Biên niên sử Narnia – C.S Lewis ( NXB Kim Đồng)

100. Dế mèn phiêu lưu ký – Tô Hoài (NXB Kim Đồng)

“Dù giấc mơ lớn hay nhỏ, hãy tự hỏi xem mình đã nỗ lực đủ hay chưa?”

Xây dựng được thương hiệu cá nhân khá vững vàng trong lĩnh vực dẫn dắt chương trình về kinh doanh khởi nghiệp, gần đây, MC Quốc Khánh còn lấn sân sang lĩnh vực sản xuất show riêng và anh còn được biết đến với một vai trò mới: Đại sứ thương hiệu của Ngân hàng Shinhan. Bí quyết nào để chàng MC điển trai có thể thành công trong nhiều vai trò như vậy?

Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+

Mới đây, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện khá thú vị với anh ấy.

Đến với Ngân hàng Shinhan nhờ cái duyên về tài chính

– Cơ duyên nào đưa anh đến với nghề MC?

Tôi đến với nghề MC không phải do bản thân mình lựa chọn, mà nghề nó chọn mình.

Ngày xưa, tôi học chuyên ngành Quản trị Kinh doanh. Sau khi tốt nghiệp bậc Thạc sĩ, tôi mong muốn tìm công việc trong lĩnh vực ngân hàng, đầu tư vì rất thích tìm hiểu các thương vụ M&A (Mergers and Acquisitions – Mua bán và Sáp nhập). Không may, thời điểm tôi tốt nghiệp là cuối năm 2008, thế giới trải qua một cuộc khủng hoảng tài chính tồi tệ. Vì vậy, tôi quyết định thử những cái mới trong khi chờ đợi tìm việc đúng ngành.

Lúc đó, kênh truyền hình FBNC – một kênh chuyên về Tài chính – Kinh tế, vừa ra đời tại Việt Nam và cần tìm người có nền tảng về Quản trị Kinh doanh, biết tiếng Anh, để có thể làm việc với khách nước ngoài. Tôi thấy thú vị nên thử việc và được Ban lãnh đạo kênh giữ lại làm luôn. Tôi phụ trách bộ phận sản xuất chương trình, chịu trách nhiệm lên kịch bản và dẫn dắt chương trình. Càng dấn thân, tôi càng yêu thích công việc này.

Sau đó, tôi nộp đơn vào Đài truyền hình TP.HCM (HTV) và trở thành phóng viên phòng Thời sự, mảng Kinh tế – Tài chính. Ngoài việc đưa tin bài, tôi cũng phụ trách dẫn các bản tin thời sự của đài. Và một cách tự nhiên, nghề dẫn chương trình truyền hình đã dẫn dắt tôi đến với các cơ hội làm MC tại các sự kiện bên ngoài.

Điều gì giúp tạo nên thành công của anh ngày hôm nay?

Thành công sẽ tùy thuộc vào định nghĩa của mỗi người và tuỳ vào nhiều góc nhìn khác nhau. Ở thời điểm hiện tại, nếu nhìn ở góc độ hiệu quả công việc và tác động của những nội dung mình làm ra, tôi chưa đạt được thành công như mình mong muốn. Nhưng nếu nhìn con đường phát triển bản thân suốt thời gian qua, tôi phần nào thấy được một công thức chung tạo nên mình ngày hôm nay: đó là dám dấn thân trải nghiệm những điều mới mẻ.

Thử việc ở vị trí MC truyền hình, dấn thân vào công việc của một người làm nội dung sau khi đi du học về là bước khởi đầu của hành trình trải nghiệm. Sau khi nhận ra mình thích công việc này, tôi theo đuổi và luôn có những ý tưởng mới. Tôi từng sáng tạo hai chương trình talkshow hoàn toàn mới trên kênh FBNC là Tôi & Việt Nam và Đồng Tiền Thông Minh; một chương trình mới trên HTV9 là talkshow Khách mời HTV. Sau khi ra riêng để khởi nghiệp, tôi ra mắt chương trình mang tên mình là The Quoc Khanh Show. Tôi cũng đã thử nghiệm sản xuất chương trình thể loại trào phúng thời sự là The TikiTaka Show with BBB. Đây là chương trình bình luận các vấn đề mang tính thời sự cùng với những người nổi tiếng. Trong thời gian đó, tôi cũng lần đầu tiên thử dịch sách và viết sách, cả hai cuốn đều về chủ đề khởi nghiệp.

Trong cuộc sống cá nhân, tôi cũng luôn sẵn lòng thử thách bản thân và rất hào hứng với những trải nghiệm mới. Như mới đây, lần đầu tiên tôi đạp xe xuyên Việt từ Sài Gòn đi Dak Lak hay thi cuộc khi 3 môn phối hợp Ironman… Đời tôi là vô số những lần đầu tiên như vậy, và đã là lần đầu tiên thì chắc chắn có cái thành công, có cái thất bại. Nhưng mỗi trải nghiệm là cơ hội để tôi học hỏi và hiểu rõ bản thân mình hơn. Tôi cho rằng “hiểu về bản thân” là thành công quan trọng nhất của một người. Cho đến giờ, tôi vẫn không ngừng trải nghiệm để hiểu chính mình. Nhưng cũng cần lưu ý, khi đã biết mình phù hợp với điều gì, hãy phát huy theo chiều sâu và theo một hướng nhất quán thay vì theo chiều ngang vì sẽ rất mất thời gian. Nếu xác định được giá trị và năng lực cốt lõi của mình, bạn phải biết cách nói không với những cơ hội không phù hợp.

MC Quốc Khánh: “Dù giấc mơ lớn hay nhỏ, hãy tự hỏi xem mình đã nỗ lực đủ hay chưa?” - 1

– Tại sao anh lại nhận lời làm Đại sứ thương hiệu của Ngân hàng Shinhan trong năm 2018?

Tôi xem đây là một trải nghiệm mới. Vai trò Đại sứ thương hiệu cho một trong những ngân hàng nước ngoài lớn nhất tại Việt Nam là một điều thú vị, đồng thời mang lại giá trị thương hiệu cá nhân cho tôi, bởi hình ảnh của tôi luôn gắn liền với các chương trình về doanh nghiệp và tài chính. Đây là công việc mang lại hiệu ứng win-win cho cả đôi bên.

MC Quốc Khánh: “Dù giấc mơ lớn hay nhỏ, hãy tự hỏi xem mình đã nỗ lực đủ hay chưa?” - 2

Bên cạnh đó, triết lý kinh doanh của Shinhan cũng có nhiều điểm tương đồng với tôi. Shinhan có những bước đi chắc chắn, đầy tính cam kết và luôn đặt lợi ích của khách hàng lên hàng đầu. Đó cũng là mục tiêu công việc mà tôi luôn hướng đến.

Với kế hoạch tài chính lớn, hãy cùng đồng hành với một ngân hàng uy tín

– Anh có thể chia sẻ về những mục tiêu lớn của mình trong thời gian tới, về gia đình và công việc?

Về gia đình, tôi vẫn đặt mục tiêu tìm được một người bạn đồng hành phù hợp để cùng xây tổ ấm. Nhưng với khối lượng công việc hiện tại, chắc mục tiêu đó còn xa.

Về công việc, tôi mong muốn những chương trình mà mình tạo ra có thể tạo tác động lớn đến cộng đồng và tìm thêm được những nguồn đầu tư, tài trợ để chương trình có thể phát triển bền vững. Sứ mệnh lớn nhất của tôi khi tạo ra các nội dung là định hướng cho khán giả, giúp họ cập nhật thông tin, hiểu đúng vấn đề, nhằm cải thiện bản thân và phát triển sự nghiệp. Năm 2019, tôi ấp ủ một kế hoạch lớn về giáo dục tư duy và giáo dục kỹ năng cho thế hệ trẻ, giúp họ chuẩn bị nền tảng tốt cho một thế giới hội nhập toàn cầu. Tất cả những gì tôi đang làm hiện nay là các bước chuẩn bị cho mục tiêu đó.

Anh đã thực hiện những mục tiêu đó như thế nào? Và theo anh, yếu tố tài chính đóng vai trò như thế nào trong quá trình hoàn thành mục tiêu đặt ra? 

Trên con đường hoàn thành mục tiêu, tài chính là yếu tố cực kỳ quan trọng. Tôi đang khởi nghiệp nên càng thấm thía tầm quan trọng của yếu tố tài chính. Không có mục tiêu lớn nào có thể đạt được, nếu không có tài chính.

Trong lĩnh vực sản xuất sản phẩm về nội dung mà đặc thù của sản phẩm này là không thể “tiêu thụ” được liền, nhà sản xuất phải bỏ vốn đầu tư trước. Nguồn đầu tư ban đầu là từ tài chính cá nhân, sau là từ nhiều kênh khác. Tôi luôn cần tìm thêm nguồn tài chính để nuôi sống dự án trong thời gian dài.

MC Quốc Khánh: “Dù giấc mơ lớn hay nhỏ, hãy tự hỏi xem mình đã nỗ lực đủ hay chưa?” - 3

Hiện nay, tôi cũng chọn vay ngân hàng để mua nhà, và đặc biệt là dùng tài chính để đẩy mạnh hơn nữa các dự án cá nhân mà tôi đang theo đuổi. Trong các kế hoạch tài chính cá nhân, tôi chọn những ngân hàng có thương hiệu và có uy tín như Ngân hàng Shinhan để được hỗ trợ một cách tốt nhất.

Anh nghĩ sao về kỹ năng quản lý tài chính cá nhân?

Đây là một kỹ năng cực kỳ quan trọng nhưng hầu hết chúng ta, trong đó có tôi, thường xuyên xem nhẹ. Chúng ta đi làm, kiếm tiền, tiêu xài… nhưng ít khi để ý đến việc quản lý “dòng tiền” của cá nhân mình. Nếu không có kỹ năng quản lý tài chính cá nhân, dù thu nhập cao, chúng ta cũng sẽ dễ lãng phí và thiếu sự chuẩn bị cho những kế hoạch lớn, những rủi ro có thể xảy ra. Dù giấc mơ, hoài bão trong cuộc đời có lớn đến đâu, bạn cũng nên đảm bảo sự an toàn tối thiểu về tài chính cho mình và gia đình.

Kỹ năng quản lý tài chính tốt sẽ giúp bạn chủ động và sớm hoàn thành mục tiêu hơn. Không cần phải là dân kinh doanh hay chủ doanh nghiệp, mỗi cá nhân cần trang bị cho mình kỹ năng quản lý tài chính – đây là nền tảng cơ bản cho bạn có một cuộc sống tốt và ổn. Tôi tin rằng ai cũng đã từng nghĩ đến việc làm sao để tạo thêm thu nhập ngoài công việc chính, tiết kiệm chi tiêu như thế nào, có nên vay tiền ngân hàng cho những khoản chi tiêu lớn… Tuy nhiên, có người chỉ đặt vấn đề rồi để đó, có người loay hoay tìm giải pháp nhưng không thành công vì không vạch ra những bước đi rõ ràng và thiếu người bạn đồng hành đáng tin cậy.

Trong năm nay, anh đã khởi động dự án mới là The Quoc Khanh Show. Anh có thể chia sẻ thêm về dự án này?

Có một show riêng mang tên mình là ý tưởng tôi ấp ủ từ rất lâu rồi, có thể nói là gần 10 năm nay, kể từ khi bước chân vào nghề truyền hình. Đó là nơi tôi có thể tự do thể hiện các ý tưởng và gửi gắm các thông điệp mình mong muốn.

The Quoc Khanh Show được phát trên kênh Youtube và tương tác với khán giả qua Fanpage trên Facebook.  Mục tiêu của show là tạo ảnh hưởng đến cộng đồng, đặc biệt là những người trẻ, với các chủ đề phát triển bản thân, phát triển nghề nghiệp.

Sau 4 tháng thử nghiệm, kể từ tháng 6-2018, kênh có số lượng người đăng ký theo dõi (subscriber) tăng hơn, từ 5.000 lên 13.000, và đang tiếp tục tăng trưởng ổn định. Đây chính là động lực giúp tôi tiếp tục sản xuất thêm nhiều chương trình mới với chất lượng cao hơn. Rất nhiều khán giả cũng đến tham dự trực tiếp tại sự kiện, trung bình khoảng 100-120 người/sự kiện. Tất cả chỉ mới là khởi đầu nhưng hiệu quả thể hiện cho thấy tôi đang đi đúng hướng, giờ chỉ cần nỗ lực để liên tục cải thiện nội dung.

Anh gặp thuận lợi và khó khăn gì trong quá trình thực hiện dự án này?

Về thuận lợi, vì đây là show của riêng mình nên tôi tự chủ về nội dung và ý tưởng thực hiện. Khó khăn thì cũng nhiều, nhưng lớn nhất vẫn là vấn đề kinh phí. Để show được cải thiện và duy trì bền vững, tôi cần sự đồng hành của các đối tác, nhà tài trợ hoặc nhà đầu tư.

MC Quốc Khánh: “Dù giấc mơ lớn hay nhỏ, hãy tự hỏi xem mình đã nỗ lực đủ hay chưa?” - 4

Với slogan “Không ngừng nỗ lực cho những giấc mơ lớn”, anh và Ngân hàng Shinhan mong muốn lan tỏa thông điệp gì đến với khách hàng?

Tôi rất thích slogan này của Ngân hàng Shinhan. Ai cũng có những giấc mơ nhưng đừng mơ rồi để đó mà hãy nỗ lực thực hiện nó.  Nhất là khi khởi nghiệp, ai cũng phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, chẳng hạn như làm sao để sản phẩm của mình được nhiều người biết tới, làm sao để giữ chân nhân viên giỏi… Chỉ có cách nỗ lực hàng ngày thôi. Trước mọi khó khăn, tôi luôn tự hỏi: “Liệu bản thân mình đã nỗ lực đủ hay chưa?”. Đa phần, tôi thấy mình nỗ lực chưa đủ nên cứ tiếp tục cố gắng thôi.

Đây cũng chính là thông điệp mà tôi và Ngân hàng Shinhan muốn gửi đến các khách hàng: hãy luôn không ngừng nỗ lực cho những giấc mơ lớn của cuộc đời mình.

MC Quốc Khánh: “Dù giấc mơ lớn hay nhỏ, hãy tự hỏi xem mình đã nỗ lực đủ hay chưa?” - 5

Xin cám ơn anh. Chúc anh sớm đạt được những mục tiêu mình đặt ra.

 

Nguồn:

Trang tin 24h

Làm sao để biến ý tưởng thành doanh nghiệp?

Nhiều nhà khởi nghiệp bùng nổ với vô số ý tưởng, nhưng đến khi bắt tay vào thực hiện lại gặp vấn đề. The Quoc Khanh Show bản đặc biệt lần này tập trung giải quyết các bước đi quan trọng nhất của nhà khởi nghiệp như định giá ý tưởng, khảo sát thị trường và chuẩn bị tinh thần để đối đầu với khó khăn.

Khách mời : Tiến sĩ Gary Oliphant – Giảng viên môn Định hướng khởi nghiệp – RMIT Vietnam
Ông Douglas Abrams – CEO Expara
Ông Nguyễn Thanh Tú – CEO Wedidit Solutions
Host : Trần Quốc Khánh
Venue Sponsor : RMIT Vietnam
The Quoc Khanh Show by KAT MEDIA

Syed Saddiq và lòng yêu nước

 

Hot boy cầm điện thoại wefie cho cả đám trong hình là Syed Saddiq, Bộ trưởng Thanh Niên và Thể Thao của Malaysia. Nghe thấy tên cái Bộ là đủ thấy hấp dẫn. Không biết khi nào thì Vn mới có một Bộ như thế? Và người đứng đầu Bộ này của Malaysia còn ai phù hợp hơn anh chàng đẹp trai sinh năm 1992, Syed Saddiq, ba lần vô địch giải Hùng biện Châu Á, một nhà hoạt động không mệt mỏi của phong trào Save Malaysia, phong trào lật đổ nguyên thủ tướng Najib Razak do ông này tham nhũng. Syed tự học hùng biện qua các videoclip trên Youtube và cho rằng: hùng biện giỏi không phải là bạn cãi nhau giỏi hơn người ta, mà là bạn phải đưa ra một giải pháp giúp thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Hoạt ngôn, chững chạc, điềm đạm trên sân khấu WEF ASEAN sáng nay giữa một dàn panelists cứng cựa, ít ai biết 5 năm trước Syed không nói nổi một câu tiếng Anh tròn trịa. Em tự nhận mình trước đây là một đứa dốt địa lý, phân biệt chủng tộc và là một mama boy đúng nghĩa. Điều gì khiến em thay đổi như thế? Chỉ một chữ: lòng yêu nước. Từ chối học bổng Thạc sĩ của Oxford để ở lại “phụng sự quốc gia”, Syed liên tục có những hoạt động diễn thuyết với mục tiêu dân chủ hoá phong trào Save Malaysia. Phát ngôn của em mạnh mẽ và nhạy cảm đến nỗi nhiều trường Đại học đã cấm em diễn thuyết. Syed thậm chí còn bị doạ giết.
Em nói: “Tôi nhận ra cốt lõi của sự thay đổi ở Malaysia không phải là thông qua quân đội. Cũng không phải là việc trở thành luật sư (Syed có bằng Luật). Đó là chính trị. Chính trị là tâm điểm của sự thay đổi. Nếu tôi muốn thay đổi đất nước mình, tôi phải tham gia vào chính trị. Bạn không nhất thiết phải làm chính trị gia nhưng bạn vẫn có thể là người “gây sức ép” lên các chính trị gia từ bên ngoài hoặc trở thành một nhà hoạt động”

Sứ mệnh của Syed là đấu tranh tạo điều kiện cho người trẻ được bỏ phiếu nhiều hơn. Em muốn người trẻ có tiếng nói hơn cho những vấn đề của đất nước.
“Với những mối đe dọa, tôi cảm thấy những gì tôi chiến đấu có thể là vô vọng. Mọi thứ có thể kết thúc với sự hủy diệt sự nghiệp tương lai của tôi. Nhưng dù kết quả xấu hay tốt, một điều tôi chắc chắn sẽ mất nếu tôi ngừng lên tiếng, đó là lương tâm đạo đức của mình. Tôi sẽ không bao giờ có thể đối diện với chính mình trong tương lai nếu tôi im lặng. Nếu im lặng chắc sẽ là tôi sẽ được lợi rất nhiều, nhưng lương tâm đạo đức của tôi sẽ mãi mãi bị tổn hại”, Syed nói với các cử tri của mình như thế.

Chủ đề của bàn tròn sáng nay là ASEAN 4.0 nên Syed không có nhiều đất để truyền cảm hứng chính trị của mình cho những khán giả trẻ bên dưới. Cũng thú vị, WEF năm nay mở cửa cho khá nhiều sinh viên tham dự, một điều tôi chưa bao giờ thấy trước đây trong 2 lần có cơ hội tham dự trực tiếp. Đó là một điểm sáng. Và tất nhiên, chủ đề mà nhiều bạn trẻ quan tâm chính là nghề nghiệp và sự chuẩn bị cho một tương lai đi làm trong kỷ nguyên 4.0.

Anh Lê Hồng Minh (Minh Le), sáng lập VNG có nhắn nhủ: những gì bạn thấy hôm nay, những gì chúng tôi ngồi đây nói sẽ chẳng có ý nghĩa gì thực tế 10-20 năm nữa, nên các bạn cũng đừng có nghe chúng tôi nhiều quá. Hãy bước vào cuộc đời này với tâm thế của một người luôn học hỏi và phải luôn tự mình thay đổi. Đừng có trở thành một Google hay Facebook thứ hai, hãy nhìn xa xem cái gì có thể bây giờ nó đang là kỳ diệu thì 20 năm nữa nó sẽ trở nên bình thường. Công nghệ Trí Tuệ Nhân tạo nó sẽ thay đổi hoàn toàn các công việc vốn trước đây rất hot mà con người có thể làm, như digital marketing chẳng hạn. Khi được hỏi về việc xây dựng một Silicon Valley tại Vn, anh Minh bảo chắc chính phủ không thích điều anh nói những vẫn phải nói, đó là đừng có chạy theo xây dựng một Sillicon Valley thứ hai ở đâu khác nữa. SC chỉ có ở Mỹ và ở một cái thế giới kết nối không biên giới này, tại sao chúng ta phải đem SC về VN mà không mang Vn sang Silicon Valley? Nhà sáng lập VNG nói đúng, nếu khởi nghiệp, đừng nhìn vào những thứ mà Google, Facebook, hay VNG đã làm. Hãy nhìn vào những thứ diễn ra trong tương lai. Tác giả Peter Thiel đã từng nói trong quyển sách Zero To One: nếu bạn nhìn vào những thứ mà Google, Facebook hay Microsoft đã làm, bạn sẽ chẳng học được gì hết. Thứ thay đổi tương lai nó sẽ hoàn toàn khác.

Moderator hỏi bạn trẻ nào trong khán phòng muốn khởi nghiệp được như anh Minh? Khá đông cánh tay giơ lên. Anh Minh hỏi thêm: vậy bạn nào muốn được trở thành như Syed?

Thú vị là số cánh tay đưa lên cho Syed còn nhiều hơn. Không biết các bạn thật sự muốn theo nghiệp chính trị như Syed hay đơn giản giơ tay vì anh trẻ tuổi, đẹp trai mà lại làm Bộ Trưởng hoặc/và chưa quan tâm lắm đến khởi nghiệp. Dù thế nào thì cách các bạn đứng lên hỏi bằng tiếng Anh với những trăn trở thời sự cũng là một tín hiệu lạc quan.

Trong dàn panelists, tôi quan tâm chú ý đến phát ngôn của Syed và anh Minh nhiều hơn cả bởi các thông điệp khá thực tế và truyền cảm hứng. Nhà sáng lập VNG và Syed như đại diện cho hai hình ảnh có phần trái ngược nhưng rất hợp lý. Nếu bạn theo nghiệp kinh doanh, khởi nghiệp, bạn chắc chắn sẽ không nên sao chép anh Minh và những gì VNG làm, mà phải nhìn xa hơn, khác biệt hơn. Sản phẩm kinh doanh sẽ luôn thay đổi bởi công nghệ và nhu cầu của người dùng. Bạn sẽ không thể chỉ bán cho họ cái mà đã thành công trong quá khứ. Còn ở chiều ngược lại với Syed, bạn sẽ “bán” cái mà người dân dù ở mọi thế hệ luôn cần và gần như không thay đổi: đó là lòng yêu nước, tinh thần dân chủ, sự bình đẳng trong tiếng nói của người trẻ, và trên hết, sự phát triển và thịnh vượng của một quốc gia. Nếu muốn theo con đường chính trị và thật sự muốn tạo ra sự thay đổi, phải “sao chép” của Syed hai điều gần như bất di bất dịch theo thời gian: đó là lòng yêu nước và lương tâm đạo đức của một kẻ chính trực đúng nghĩa.

Ảnh: Lâm Khánh/TTXVN