Bitches in Town (BIT)

 

Xôn xao mạng xã hội mấy ngày qua là một show trên Youtube mang tên Bitches in Town – Những kẻ lắm lời (họ lấy tên Tiếng việt như thế)

Tui bắt đầu để ý đến chương trình này khi họ nhắc đến cái status Phong trào khởi nghiệp nguy hiểm của tui trong mục Hot topics của BIT! (Phút 4:10 https://goo.gl/c9e5i3)

Screenshot 2015-11-23 08.58.59

Kinh, đúng là show gây tranh cãi! :)) Và ngay cả nếu họ có chê hay dè bỉu gì tui theo kiểu “Thằng cha này MC biết cái mợ gì mà nói!” thì tui vẫn khẳng định một quan điểm: tui ủng hộ những cách làm như thế.
.
BIT là dạng show tám chuyện, buôn dưa lê, bỡn cợt..về giới showbiz và những vấn đề hot trên mạng xã hội. Nghe cái định nghĩa là bạn có thể hình dung show nó như thế nào rồi. Đã là showbiz thì sao mà sạch sẽ được? Những câu bình phẩm về cách ăn mặc của người này người kia thì cũng có thể xuất hiện ở cửa miệng của tất cả mọi người chúng ta trong đời sống hàng ngày, từ cà phê lê la quán cóc cho đến không gian công sở sang trọng. Nó là đời, nó là thực. Khi bạn bình phẩm, tám về ai đó trong giới showbiz thì thật sự bạn có ý xúc phạm họ không? Tui nghĩ là không, chỉ là cho vui, cho có chuyện để tám, mà giới showbiz nếu không có tám chuyện, thị phi gì còn gì là showbiz?
.
Cho nên một kiểu show như BIT thì hãy xác định ngay từ đầu là don’t take it too seriously, đừng tiếp nhận nó một cách quá nghiệm túc.
Kiểu như gặp một con bitch mà trông đợi nó ngoan thì sao được! Nếu bức xúc quá thì cứ đổng lên Phuc Dat Bich là xong! 😉
Hơn nữa, đây là thể loại show trên nền tảng youtube chứ không phải kênh truyền hình chính thống ở Việt nam nên mắc gì nâng cao quan điểm về thuần phong mỹ tuc? Nếu không thích thì đừng xem, thế thôi. Một show như BIT thì sẽ luôn có superfan và super antifan. Chuyện rất là bình thường.

Sở dĩ BIT rơi vào “khủng hoảng truyền thông” mấy ngày nay cũng một phần là do cái cộng đồng mạng thích hùa theo của Vn ta. Cái này thì là vấn đề muôn thuở. Một số người còn tưởng chương trình phát trên VTV rồi nhảy vào comment như đúng rồi.

bitches-1-9086-1447926702.png
Bộ 3 gây tranh cãi (từ trái sang): MC Thuỳ Minh, Stylist Minh Ngọc, Nhà văn Nguyễn Ngọc Thạch

Khẩu vị về tính giải trí, hài hước của mỗi người chúng ta là vô chừng và cảm tính. Và khẩu vị đó cũng chẳng thể phản ánh chính xác được điều gì về con người chúng ta cả. Cho nên khi đã xác định đây là một show giải trí, đùa cợt, buôn dưa lê thì cũng không nên đạo đức hoá và nâng tầm quan điểm một cách thái quá. Nếu bạn cảm thấy khó chịu, không thích thì đừng xem. Thế thôi. Một thể loại nội dung nào cũng vậy, nếu nó vẫn có khán giả thì nó vẫn sống. Và nó cũng chỉ cần phục vụ thật tốt lượng khán giả của nó thôi.
.
Tản mạn một chút về các show ở nước ngoài. Ở bên Mỹ tôi rất thích một thể loại show gọi là satire show, tức là chương trình mang tính chất châm biếm, đùa cợt. Ở Việt Nam cũng có một sản phẩm tuy khác thể loại nhưng bản chất tương tự đó là báo Tuổi Trẻ Cười. Nổi tiếng nhất có lẽ là The Daily Show của Jon Stewart, và mới đây Jon nghỉ thì thay bằng Trevor Noah. Dù là thể loại châm biếm, hài hước, phát trên kênh Comedy Central, nhưng show của Stewart được khán giả rất mê, bởi nó thực, nó thẳng, nó dám đụng chạm những vấn đề mà mainstream media như CNN không thể làm được. Nó giúp mang lại cho khán giả một cái nhìn đa chiều, và tiếp cận vấn đề theo cái cách mỉa mai châm biếm, cười vui nhưng thấm, đôi khi lột tả trần trụi sự thật, điều mà báo chính chính thống hiện nay nhiều lúc vẫn rất thiếu, cả ở Mỹ!
.
Stewart còn giúp đào tạo nên một tài năng mới, đó là Jon Oliver, người Host tách ra làm một show riêng trên HBO và cũng hot không kém The Daily Show. Oliver từng gây bão cho giới media Mỹ bởi show phỏng vấn Edward Snowden, kẻ tiết lộ bí mật CIA của Mỹ và tị nạn tại Nga. Tuy là show hài hước châm biếm, nhưng tác phẩm đó của Oliver được nhiều người đánh giá hơn hẳn mọi sản phẩm báo chí chính thống trước đó về Snowden. Vì ông làm nó quá thực và quá đời. Ông tiếp cận vấn đề chính phủ Mỹ thu thập thông tin cá nhân bằng việc hỏi Snowden về dick-pic program, tức là cả những tấm ảnh người dân tự sướng chụp của quý hay cảnh sex của mình cũng bị lôi ra và thu thập bởi chính phủ. Rồi phỏng vấn những người rất bình thường bên ngoài về việc họ tự sướng chụp ảnh khoa thân, ảnh vùng kín…

Oliver chọn một khía cạnh rất là đời, rất là tục để tiếp cận, ngầm ám chỉ rộng ra là tất cả mọi thông tin cá nhân của người Mỹ đều bị Chính phủ thu thập, và Snowden chính là người đã thổi còi Chính phủ! Nói vậy để thấy, một show thể loại satire-châm biếm sẽ có khán giả riêng của nó, và tất cả những việc nó làm là thoã mản khán giả của riêng mình một cách tốt nhất.

Tất nhiên, so sánh BIT với The Daily Show hay Last Week Tonight là khập khiểng bởi Stewart và Oliver châm biếm nhiều về các chủ đề chính trị còn BIT thì đùa cợt về showbiz. Nhưng có một điểm chung, đó là nội dung phản án chân thực những thứ rất đời mà khó tìm thấy trên kênh truyền thông chính thống. Và nó sẽ có lượng khán giả riêng. Và nếu bạn không thích nó, tui cũng sẽ chẳng đánh giá bạn như thế nào cả!

Và vì lý do đó, BIT có thể là người tiên phong trong việc mang đến một món ăn lạ cho khán giả Việt Nam. Món ăn đó có thể không dành cho số đông, nhưng nó có thể thoã mãn một số thực khách đang thèm khát nó. Và như đã nói, khách thích món này, khách thích món kia. Không nhất thiết hai loại khách này phải chỉ trích nhau và làm nghiêm trọng hoá vấn đề. Có người lại nói, cái gì ở nước ngoài thì chưa chắc áp dụng được ở Vn. Đúng vậy. Show kiểu này là một sản phẩm văn hoá. Và khi du nhập một sản phẩm văn hoá mới, nó sẽ gia tăng thêm một món ăn trên menu vậy thôi. Bạn không thích ăn thì cũng không thể cấm người ta không ăn, và cũng không thể bắt nhà hàng loại món đó ra khoải menu. Nếu nhà hàng thấy vẫn có khách yêu cầu thì họ vẫn phục vụ. Thế thôi.

Một món ăn mới thì tất nhiên cần thời gian để thực khách đón nhận và hoàn thiện. Và đó là cái Thuỳ Minh và ekip cần khắc phục ở những chỗ kém duyên, kém dí dỏm, thiếu fact-check nội dung trước khi bình luận, thiếu cân nhắc thời điểm nhạy cảm của một số vấn đề… Mà nghĩ cũng lạ, fanpage của môt số người nổi tiếng thường xuyên nhận được comment xúc phạm, kém văn hoá của antifan thì không thấy nói gì. Nhưng khi trở thành một show bình luận và thu hút khán giả một chút thì họ lại giãy nãy lên. Như đã nói, quan trọng ở đây là xác định ngay từ đầu thể loại của chương trình là just for fun, buôn dưa lê nhảm nhí… thì cũng không nên quá nghiêm trọng. Nó sẽ có đối tượng khán giả riêng của nó. Và mấy nhà đạo đức, làm ơn đừng đánh giá hay phê phán đối tượng khán giả này. Tui thiết nghĩ cuộc đời nó đã quá khó rồi, chúng ta nên có thêm khả năng tự trào bản thân một chút thì nó sẽ thú vị hơn:)

Quan trọng là xác định ngay từ đầu về cách tiếp cận vấn đề. Chứ một show truyền hình nghiêm túc mà xúc phạm tui hoặc sai sự thật thì tui cũng xách chiếu theo mà kiện cho ra trò!

Tui không phải là khán giả thường xuyên của BIT, nhưng tui ủng hộ cách tiếp cận này, và hy vọng nó sẽ là cầu nối dẫn đến sự xuất hiện của thể loại satire show sau này tại Việt Nam, một thể loại tui tin sẽ có đối tượng khán giả riêng nếu làm được đúng chất! Cùng đừng nói không thể làm kiểu satire ở Việt Nam, báo Tuổi Trẻ Cười vẫn xuất bản đấy thôi! Và chương trình Táo Quân của VTV mấy năm trước đây cũng thế!
Quan trọng là làm sao cho dí dỏm, thông minh để khán giả thích.

Là một người làm nghề, tui tin Thuỳ Minh cũng có thể trở thành một Host phù hợp của thể loại satire, ngoài ra còn 3 người nữa là Hà Anh, Dưa Leo và MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên của PBN. Và tất nhiên, một show như thế cần một ekip script writer rất khủng sau lưng, không chỉ là tài năng của người Host.

Còn khán giả và những người liên quan, please don’t take it too seriously. If you don’t like it, just don’t click. And don’t judge. Life is short, just have fun 😉

 

Leave a Reply