Đột phá kiểu anh Nam Funix

Ảnh: Quốc Khánh
Giữa dàn diễn giả comple và cravat có mặt tại buổi hội nghị mang tên Tư Duy Đột Phá trong kinh doanh của tạp chí Nhịp Cầu Đầu Tư, có lẽ anh Nguyễn Thành Nam, đồng sáng lập FPT & Đại học Funix là người gây “đột phá“ nhất về mặt hình thức: đầu trọc, áo sơ mi sắn tay, chân mang sandal cao su. Và không chỉ có thế.

Anh bộc bạch mình thật sự chẳng phải dân làm kinh doanh. Thế mà có ngày lên diễn thuyết trong một hội nghị đầu tư uy tín thế này đã là một đột phá của bản thân rồi. So với anh Trương Gia Bình, Chủ tịch FPT thì cái tên Nguyễn Thành Nam có vẻ ít thu hút truyền thông hơn. Nhưng không vì thế mà có thể kết luận anh là người nói chuyện thiếu sức hút. Trong các phần trình bày của diễn giả sáng nay, anh là người duy nhất thật sự kể một câu chuyện.

Anh Nam thốt ra một câu nửa đùa nửa thật, đột phá đôi khi đồng nghĩa với đi lạc đường đấy! Ảnh phàn nàn về lời giới thiệu trong đoạn clip, bảo Đại học Funix là đại học trực tuyến đầu tiên và duy nhất tại Vn. Sợ cái chữ duy nhất. Đó không phải là cách làm truyền thông hay ho đâu. Duy nhất thì có khi là đang đi lạc đấy. Một mình một lối, xung quanh không có ai thì cũng đừng mừng vội.

Người Việt Nam mình hay dị ứng với các chữ đại loại như lầm đường hay lạc lối. Trong 10 năm đầu FPT cũng lạc đường đấy thôi. Khi mới từ Nga về, cùng anh Bình sáng lập ra FPT, anh Nam đặt mục tiêu FPT sẽ trở thành Microsoft. Thật ra thì khi có mục tiêu rồi người ta mới dễ lạc lối. Bởi thấy mục tiêu đó mà không biết cách làm thế nào để đi tới đó. Cứ đi lạc hoài. Không có mục tiêu thì mới là khó bị lạc đường. Ngẫm lại cũng đúng nhỉ?

Bởi làm phần mềm, công nghệ thông tin thì chỉ có Mỹ là số 1, thế là FPT lấy Microsoft làm mục tiêu là chuẩn rồi. Nhưng lạc lối mãi mà không đến được mục tiêu, đành phải chuyển hướng từ trời Tây về phương Đông. Đó là khi FPT đến Bangalore, Ấn Độ. Khi đó là năm 1998, còn nghèo nàn lạc hậu lắm. Ấy thế mà gần gũi với Việt Nam, anh Nam tấm tắc.
Thế là đã tìm ra chân lý. Một mục tiêu mới gần gũi hơn, và trong tầm tay hơn. Anh nhắc đi nhắc lại một ý, lạc đường là chuyện bình thường. Nhưng quan trọng khi lạc thì bạn biết phải hỏi ai. Ảnh bảo anh gặp ông gì sáng lập Infosys, nói với ảnh một câu mà anh nhớ hoài cho tới hôm nay. Đại loại là “Chúng tôi chả phải là công ty công nghệ, mà chúng tôi là công ty quản lý những con người làm công nghệ“. Ngẫm lại mới thấm, công nghệ có là gì khi mà không thể quản những con người làm công nghệ?

Lạc lối chả có gì đáng sợ nếu chúng ta có được những người chỉ đường để hỏi bất cứ lúc nào. Đó cũng là tinh thần của đại học Funix, với mô hình đội ngũ Mentor lên đến gần 2,000 người, sẵn sàng giải đáp bất cứ thắc mắc gì của sinh viên. Nếu không biết thì cứ trả lời không biết để sinh viên nó hỏi tiếp người khác. Đang đi lạc sợ nhất hỏi phải thằng ko biết gì mà cứ chém gió luyên thuyên mất thời gian. Anh nhận ra mấy mô hình đại học kiểu campus đẹp lộng lẫy, khuôn viên hoành tráng thì cũng chả thu hút mấy sinh viên tại Việt Nam. Họ chỉ cần lên mạng, học được kiến thức hay ho là đủ.

Cũng như lần trước với FPT, anh Nam là du hí trời Âu để tham khảo xem thế giới người ta có đang làm gì tương tự không, sợ mình lại bị khác biệt kiểu lạc lối. Ecole 42, một coding school của Pháp có chi nhánh tại Sillicon Valley là một mô hình quái lạ khiến anh thích thú. Không giáo viên, không giáo án, cả trường hình như có tầm 10 nhân viên gì đó, đã bao gồm 5 lao công quét dọn…Sinh viên chấm điểm lẫn nhau thì phải. Nói chung tất tần tật qua internet. Làm bài giảng đầu vào qua online test, học theo bài tập project…Thế mà ra trường thì các công ty công nghệ ráo riết săn sinh viên. Funix chắc chắn ko phải kiểu Ecole 42, nhưng giống cái tinh thần tự học.

Tự học là cách học hiệu quả nhất. Làm sao để khuyến khích sinh viên học cách tự học. Muốn tự học tốt thì phải biết cách đặt câu hỏi. Cái này Việt Nam mình còn thiếu lắm. Mình đi học chỉ để tìm câu trả lời, chứ có ai dạy mình cách đặt câu hỏi đâu. Nên ngại hỏi lắm, hỏi ra sợ lộ cái ngu. Và thế mà cứ mãi ngu. Mô hình sử dụng mentor của Funix là giúp cho các em thoải mái đặt câu hỏi. Hiện tại hình như số lượng mentor còn đông hơn cả sinh viên! Cái này do tôi làm kinh doanh kém! – anh Nam bộc bạch.

Dù thế nào, tôi tin anh Nam đã mang lại một sự đột phá cho Funix, đó là tạo ra một mô hình học trực tuyến với mạng lưới những người chỉ đường tâm huyết. Sinh viên mà, ai chả có lúc đi lạc!

Vài dòng ghi chép từ Hội nghị Đầu Tư của Tạp Chí Nhịp Cầu Đầu Tư 21/11/2017

Quốc Khánh

DẤN THÂN ĐI TÌM “ĐẠI DƯƠNG XANH CHO SẢN PHẨM MỚI”

blue ocean.jpeg

Bài của tác giả Lê Quốc Vinh, Chủ tịch Le Group of Companies, Đồng sáng lập Elite PR School

(Đăng trên cuốn GAM7, Book 8, Launching, tháng 1/2018. Rio Vietnam)

Ngay cả trước khi được cầm trên tay cuốn Blue Ocean Strategy của Chan Kim và Renée Mauborgne, bản năng của mỗi doanh nhân là luôn tìm các giải pháp ít cạnh tranh, bằng cách sản xuất và cung ứng những sản phẩm, dịch vụ chưa có trên thị trường. Một doanh nhân trẻ mới kể với tôi về con đường anh ấy đưa máy karaoke màn hình cảm ứng xâm nhập thị trường Thành phố Hồ Chí Minh nhiều năm trước, khi mà đầu karaoke chọn số vẫn là vua. Bầm dập nhiều tháng trời, để rồi cái dàn máy chơi nhạc hào nhoáng ấy đã trụ vững và dần dần chi phối thị trường giải trí hấp dẫn này.

Năm 1999, đất nước mới chập chững vượt qua 10 năm mở cửa, đời sống người dân mới ở mức thoát nghèo, nhưng tôi đã lập kế hoạch, tìm đối tác và mở ra cuốn tạp chí thời trang và phong cách sống sang trọng đầu tiên ở Việt Nam – tạp chí Đẹp. Lúc đó, tôi chỉ có một niềm tin rằng, tầng lớp trung lưu rồi sẽ phát triển, nhu cầu cho các thương hiệu thời trang và mỹ phẩm cao cấp sẽ lớn hơn nhiều so với doanh số mà Louis Vuitton – cửa hàng xa xỉ duy nhất ngày đó mang lại. Thực tế hôm nay đã minh chứng rằng ngành tiêu dùng xa xỉ Việt Nam đang tăng trưởng khá tốt, bất chấp những xáo trộn kinh tế trong một thập niên qua, hầu hết các thương hiệu thời trang đẳng cấp thế giới đều đã có mặt, chưa kể sự lớn mạnh rất nhanh của các thương hiệu thời trang nội địa.

Cơ hội và thách thức của những người tiên phong

Cái giá của sự tiên phong đối với anh bạn doanh nhân trẻ của tôi là nhiều tỷ đồng đổ vào cửa hàng karaoke phong cách nhất Saigon và 6 tháng xoay chuyển chiến lược marketing thu hút khách hàng. Còn cái giá của tôi là hơn 3 năm lỗ triền miên, với nhọc nhằn bươn chải bằng đủ loại dịch vụ bên lề để nuôi sống tờ tạp chí và nhẫn nại educate (giáo dục) thị trường.

Người tiên phong cũng đồng thời là người mở đường. Bởi trước anh ta, chưa từng tồn tại con đường mòn dẫn lối thành công. Không ai đoán định được khả năng thành bại phía trước, chỉ có niềm tin và những toan tính chi ly là kim chỉ nam. Bản thân tôi cũng đã từng thiếu niềm tin ở iPhone, khi Steve Jobs giới thiệu chiếc điện thoại thông minh đầu tiên, khi mà những người như tôi đang tạm hài lòng với chiếc máy tính cá nhân không quá nặng, một chiếc điện thoại di động đủ nhỏ xinh, và một chiếc iPod nghe nhạc hàng ngày. Đưa ra một sản phẩm tiên phong là phá bỏ thói quen tiêu dùng cũ, là tiên liệu một nhu cầu mới, thậm chí kích thích khởi tạo ra nhu cầu đó.

Cái khó nhất của người tiên phong là phá vỡ những thói quen cố hữu, tư duy xáo mòn và sự yên ấm của vùng an toàn mà người tiêu dùng đã xây dựng xung quanh họ, vững chãi như thành trì. Tôi đã từng gặp những cái lắc đầu khi nhiều người cầm trên tay cuốn tạp chí Đẹp đầu tiên, bởi vì với họ, thời trang, lại là thời trang cao cấp, là thứ vô cùng xa lạ khi mà một căn hộ hay một cái xe Honda Dream vẫn là nỗi khát khao thường trực của xã hội. Tôi đoan chắc rằng, những người đầu tiên mở nhà hàng KFC, Pepperonis, hay nhập khẩu nước khoáng Evian về Việt Nam cũng gặp những khó khăn tương tự.

Dĩ nhiên, người đi đầu, nếu khai phá được vùng đất mới, sẽ luôn là chủ nhân đầu tiên của nó. Nếu như – tất nhiên tôi nhấn mạnh vào chữ “nếu” – người tiên phong như Steven Sasson không bị ông chủ Kodak giết chết cơ hội dẫn đầu; Băng vệ sinh Bạch Tuyết vô đối từ thập niên 1960 không bị cuốn vào cuộc chơi công nghệ sản xuất của các đối thủ mới nổi như Kotex, Diana để rồi trở thành kẻ thụ động trong cuộc chiến trên đại dương bắt đầu nhuộm đỏ.

Khởi tạo từ nhu cầu thị trường hoặc tạo ra nhu cầu mới

Một lời khuyên khá quan trọng của Chan Kim trong cuốn Chiến lược Đại Dương Xanh, là hãy khởi tạo ý tưởng sản phẩm mới từ nhu cầu của khách hàng. Nhưng đó không phải là nhu cầu trước mắt, mà là nhu cầu trong tương lai, nhu cầu mà ngay lúc này đây, bản thân khách hàng còn chưa hình dung ra nó. Trước khi Cirque de Soleil ra đời, xiếc đối với công chúng vẫn chỉ là những pha mạo hiểm trong vòm nhà bạt. Trước khi iPhone ra đời, điện thoại di động chỉ dùng để nghe gọi và nhắn tin. Trước thời Đẹp Fashion Show thì trình diễn thời trang chỉ là một phần khiêm tốn trong một chương trình tạp kỹ. Tác giả Chiến lược Đại Dương Xanh gọi đó là quá trình cạnh tranh mà không có cạnh tranh.

Mỗi sản phẩm tiên phong ra đời đều không phải là một sáng tạo đột biến như kiểu chúa trời nặn ra Adam và Eva, mà là kết quả của một quá trình nghiên cứu cải tiến sản phẩm hiện hữu, dựa trên những tiên đoán hoặc định hương nhu cầu trải nghiệm khác đi. Đó có thể là một phần hoặc toàn bộ quá trình gồm 4 hành động khởi tạo theo chiến lược đại dương xanh: Loại bỏ những nhân tố đã bão hoà; Hạ thấp các nhân tố dưới chuẩn ngành nghề không thực sự còn hấp dẫn; Nâng cao tiêu chuẩn các nhân tố có khả năng trở thành hấp dẫn; Sáng tạo ra những nhân tố mới, chưa bao giờ tồn tại.

À Ố Show là một ví dụ thú vị cho sự hình thành một sản phẩm tiên phong ở thị trường Việt Nam. Nó triệt tiêu vai trò ngôi sao cá nhân, loại bỏ các pha trình diễn nghệ thuật xiếc mạo hiểm truyền thống mà bạn có thể thấy ở bất cứ gánh xiếc nào. Nó giảm bớt các yếu tố hài hước. Nó đẩy mạnh hơn các yếu tố vũ đạo và đặc tính dân gian. Nó sáng tạo ra một loại hình nghệ thuật trình diễn mới kết hợp âm nhạc, vũ đạo và nhào lộn.

Nhiệm vụ của người làm marketing cho các sản phẩm tiên phong là làm cho thị trường quen dần với một loại nhu cầu trải nghiệm mới mà chính họ sáng tạo ra. Chúng ta gọi đó là quá trình educate – giáo huấn thị trường. Thường thì quá trình đó bắt đầu bằng việc kích thích tò mò để tạo ra nhận thức mới (Awareness), tạo ra sự tương hỗ với khách hàng tiềm năng thông qua thử nghiệm sản phẩm hoặc tranh luận về nó (Engagement), nỗ lực tương tác với những người mua hàng ban đầu (Purchase), biến họ thành những khách hàng trung thành (Loyalty) rồi tiến tới ủng hộ, vận động cho trải nghiệm mới (Advocacy).

Apple là tay chơi điển hình cho trường phái marketing theo công thức AEPLA kể trên. Mỗi đợt phiên bản iPhone mới được tung ra là kèm theo những tin tức dự đoán, rò rỉ, rồi đủ mọi chuyên gia tham gia bình luận, thử nghiệm, thậm chí thi nhau phá nát, để rồi một bộ phận không nhỏ nhẫn nại xếp hàng trong gió rét để được làm những người đầu tiên sở hữu nó. Chưa hết, họ trở thành các tín đồ của iPhone, tự nguyện giới thiệu, vận động bạn bè, gia đình tham gia vào cộng đồng những người sử dụng iPhone.

Chiến lược phát triển bền vững và nhu cầu tồn tại trước mắt

Có lẽ thách thức muôn thuở của các doanh nghiệp tung ra sản phẩm tiên phong vẫn là bài toán tìm kiếm doanh thu ngay để tồn tại trong khi chờ đợi triển khai một chiến lược dài hạn xây dựng và phát triển thương hiệu. Một bệnh viện mới hình thành ở Long Biên, Hà Nội đã từng đặt một câu hỏi như thế cho cả cộng đồng marcom đi tìm lời giải. Tôi nghĩ, đó là vấn đề chính đáng của hầu hết các doanh nghiệp và sản phẩm mới ra đời. Tưởng chừng như đây là hai yêu cầu trái ngược nhau, nhưng bản chất nó lại là hai quá trình có sự tương hỗ, gắn bó mật thiết.

Vấn đề của các nhà truyền thông marketing là phải xây dựng được chiến lược thương hiệu gắn với marketing sản phẩm. Thương hiệu cần có một nền tảng ý tưởng trung tâm nhất quán, một mục tiêu và lộ trình rõ ràng, làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động xây dựng các giá trị cho sản phẩm, các hoạt động tiếp thị phù hợp với đối tượng mục tiêu, và trên hết là cung cấp được một chuỗi các cơ hội trải nghiệm, tương tác với sản phẩm. Chiếc Vespa từng đã rất xuất sắc tạo ra một đại dương xanh mới khi gắn với sự quyến rũ của phong cách lịch lãm đầy tính nghệ thuật và đã thành công trong chuyển đổi nhận thức của một bộ phận rất lớn người tiêu dùng từ việc sở hữu một phương tiện giao thông thành sở hữu một biểu tượng phong cách sống. Tiếc rằng, nó đang đi vào vết chân của những thương hiệu cạnh tranh và và có nguy cơ đánh mất uy lực riêng có. Quá trình cải tiến chất lượng vượt bậc của Vespa và các sản phẩm Piaggio khác lẽ ra chỉ là những giá trị cộng thêm cho một định vị không có đối thủ.

Thường thì các nhà đầu tư sẽ sốt ruột nếu chúng ta quá chú trọng vào phát triển thương hiệu dài hạn, nhưng cũng có các nhà đầu tư đủ kiên nhẫn chờ đợi thị trường bùng nổ sau một quá trình đào tạo đau thương. Vấn đề là chúng ta phải cân đối hài hoà hai con đường này. À Ố Show, trong khi xây dựng một kế hoạch truyền thông thương hiệu bài bản thì vẫn kiên trì giới thiệu chương trình cho các công ty lữ hành và khách sạn ở Thành phố Hồ Chí Minh, vẫn có những suất diễn dành riêng cho những người có tầm ảnh hưởng, và sẵn sàng tung ra các gói giải pháp linh hoạt cho các đối tượng tiềm năng.

Đổi mới để đại dương luôn xanh

Bí quyết để tồn tại và giữ vững vị thế dẫn đầu là luôn luôn đổi mới và cải tiến. Thuận lợi của người đi đầu là khả năng áp đặt cuộc chơi, tự thiết lập những quy chuẩn của cuộc đua nâng cao chất lượng sản phẩm và trải nghiệm khách hàng. Năm 1955, Walt Disney ra mắt Disneyland đầu tiên và nó trở thành một trong những công viên chủ đề hấp dẫn nhất mọi thời đại. Disneyland không ngừng được mở rộng và phát triển ở nhiều nơi trên thế giới và ngày nay là trung tâm giải trí không thể thiếu đối với nhiều thế hệ.

Khi những tạp chí nhượng quyền quốc tế bắt đầu vào Việt Nam, nhiều người đã không khỏi lo ngại cho con đường phát triển của Đẹp. Nhưng rõ ràng là, tạp chí Đẹp mới là người áp đặt cuộc chơi, khi liên tục đưa ra những sản phẩm mới, như đặc san mùa cưới, trình diễn thời trang đỉnh cao, số hoá với các phiên bản di động khác nhau, và đặc biệt xây dựng được một hệ sinh thái đa nền tảng, mà trung tâm là sức mạnh của nội dung chất lượng cao.

Người đi trước luôn có cả hai hướng tiếp cận: nhìn lên phía trước và quan sát phía sau. Tiếp tục nhìn lên, tìm đường để bơi ra đại dương xanh hơn sẽ khó hơn nhiều so với nỗ lực vượt trên đối thủ gần nhất. Khi đối thủ của tôi bắt đầu chụp được những bộ thời trang đẹp thì các shoot hình của tạp chí Đẹp đã biết kể chuyện. Khi đối thủ bắt kịp những câu chuyện về cuộc sống của người nổi tiếng thì tạp chí Đẹp đã đi theo con đường sáng tạo ra những chủ đề nhân văn, có ý nghĩa xã hội sâu sắc, và cho đến giờ, đó vẫn là lãnh địa khó vượt qua đối với các tạp chí giải trí cao cấp khác.

Nhưng đây là câu chuyện không hề đơn giản. Sẽ có nhiều ý nghĩa hơn nếu sản phẩm của bạn thuộc lĩnh vực có hàm lượng sáng tạo cao, nhưng đối với các sản phẩm tiêu dùng nhanh thì đổi mới không nhất thiết phải nằm ở chính sản phẩm đơn thuần, mà có thể là một phương thức marketing mới, một lối đi mới. Bánh trung thu Kinh Đô lâu nay vẫn là anh lớn trên thị trường, nhưng luôn đứng trước nguy cơ bám đuổi quyết liệt của các thương hiệu nhỏ hơn. Thách thức này buộc Kinh Đô phải marketing theo một hướng mới, trái ngược ngay cả với concept mà chính nó đã tạo ra là thị trường tặng quà. Hai năm nay, Kinh Đô đã “bán” ý tưởng trả lại ý nghĩa Trung thu đích thực cho trẻ em, gắn với sự đoàn tụ đầm ấm gia đình.

Tấn công vào một thị trường mới tinh, bằng sản phẩm tiên phong là chiến lược hấp dẫn quyến rũ, vừa kích thích bởi tính mạo hiểm cao, nhưng cũng hứa hẹn trái ngọt lành nếu con đường đi là đúng. Thực tế cho thấy, không phải sự lựa chọn mới nào cũng mang đến đại dương xanh. Nhiều thương hiệu đã đổ vỡ do lựa chọn sai, hoặc tư duy cứng nhắc và thiển cận của hệ thống không chịu thay đổi, hoặc tư duy quá khác biệt làm người ta sợ hãi, hoặc chính bản thân nhà đầu tư mất niềm tin và thiếu kiên nhẫn.

Nhưng, lịch sử thuộc về những người mở đường, đi trước.

 

Đầu tư mạo hiểm

Dạo gần đây, bức tranh khởi nghiệp của Việt Nam đang rất sôi động: VTV làm chương trình riêng về khởi nghiệp, FPT lập Quỹ đầu tư đầu tư mạo hiểm, Bí thư Thăng bảo TPHCM phải trở thành đô thị khởi nghiệp…Đó là tín hiệu đáng mừng. Và tất nhiên, đi kèm với phong trào khởi nghiệp là phong trào đầu tư mạo hiểm, gọi tắt là VC 😉 VC ở Việt Nam chắc có nhiều loại: VC có tâm nhưng ít tiền, VC có tiền nhưng ít tâm, VC cho vui lấy tiếng, VC chỉ có mỗi tiền…và chắc có cả VC chưa có giấy phép?! :)) Cũng phải thôi, giai đoạn còn sơ khai thì cái gì mà chả có thượng vàng hạ cám.

Nhưng nếu đã nghiêm túc làm VC thì kiểu gì cũng phải trả lời tốt câu hỏi: làm sao phát hiện một startup có tiềm năng trở thành một ngôi sao trong tương lai? Nói ngắn gọn một cách thực tế: bỏ tiền vào đâu để sinh lời!?

Thế giới thay đổi chóng mặt, biết cái gì sẽ trở thành ngôi sao mà đầu tư? Thử nhìn sang Silicon Valley, ai đang là ngôi sao được cả đám VC tại SV ngã mũ bái phục?

Đó chính là Ashton Kutcher, chàng diễn viên có catse truyền hình cao nhất nước Mỹ và Guy Oseary, quản lý của Madonna và U2! Ngạc nhiên chưa?

Kutcher mất 2 năm đau đầu với bài toán tài chính mới ly dị được mụ Demi Moore vì bị vòi tiền quá trớn, nhưng chắc mất chừng 2 ngày để biết bỏ tiền vào đâu sinh lời 3x! Kinh!

Với giới VC, sinh lời khoảng 3x là thuộc loại ngon rồi, trong khi quỹ của Kutcher kiếm đến 8x! 30 triệu USD cách đây 6 năm của Kutcher giờ có giá trị 250 triệu. Trong đó toàn món ngon như Uber (từ 500k lên 60 triệu), Airbnb (2.5 triêu lên 90 triệu), Skype tăng 4x, Spotify tăng 3x.

Chọn toàn món ngon như thế thì chắc chắn không phải ăn hên. Với thành tích đó, tỷ phú liên tục đổ tiền vào cho Kutcher và Oseary đầu tư. Oseary còn bảo “Cái nghề VC này nó cũng giống nghề của tao thôi, đó là cố gắng tìm ra tài năng, sau đó giúp mang âm nhạc và tầm nhìn của họ đến với thị trường!”

Khi chọn hàng, quỹ của Kutcher nhìn vào 3 đặc tính:

1. Những người sáng lập tài năng mà họ cảm thấy có thể làm việc được

2. Một sứ mệnh giải quyết vấn đề xoay quanh việc tiết kiệm và làm giàu thời gian

3. Và một mô hình kinh doanh có thể được đẩy mạnh bởi sự tham gia của nhà đầu tư

Sau khi có được uy tín của thị trường, Kutcher và đồng sự được bơm thêm 100 triệu USD để tiếp tục kiếm hàng ngon. Vậy sau Uber, Airbnb, Flipboard, Spotify… Mắt xanh của Kutcher đang đặt vào đâu? Rất đáng tham khảo à nha!

Nổi bật nhất là https://neighborly.com/, nền tảng gọi vốn cộng đồng để xây dựng cơ sở hạ tầng. Nói dễ hiểu, nếu chính quyền địa phương muốn xây một trường học mới, thì bạn và nhiều người khác góp tiền cho họ vay. Trong 5 năm xây trường, mỗi năm bạn nhận lãi, rồi sau 5 năm, chính quyền trả lại bạn hết vốn ban đầu, một hình thức trái phiếu chính phủ. Wow, mô hình này liệu có thể làm ở Việt Nam không nhỉ?

Ngoài Neighborly, Kutcher vừa đầu tư vào Zenefits, một dịch vụ HR software online, hay OpenGov, phần mềm giúp chính phủ minh bạch hoá tài chính (cái này chắc chống tham nhũng tốt nha :), hoặc Handy, cung cấp dịch vụ việc nhà (cái này hơi giống jupviec.vn).

Mùa trước của Two and a half men giúp Kutcher bỏ túi 20 triệu đô, trong khi với Oseary, anh cũng lượm 15 triệu sau hai tour diễn của U2 và Madonna. Một phóng viên tạp chí Forbes bảo cặp đôi này đầu tư VC vì đam mê thôi chứ chẳng phải sống chết gì. Ấy vậy mà họ làm hiệu quả nhất.

Mà cũng phải công nhận, Kutcher với Oseary rất biết cách sử dụng danh tiếng của mình vào việc đầu tư. Kutcher từng kéo lượng followers khủng trên Twitter của mình vào tăng traffic cho website Genius, giúp gọi 15 triệu đầu tư. Sau đó còn dùng tầm ảnh hưởng trên social media để gây sức ép với thị trưởng của New York City nhằm ủng hộ Uber. Còn Oseary thì bắt mụ Madonna xài Flipboard, một startup về news mà họ đầu tư nhằm thu hút fan!

Kutcher thường bảo “Dù chúng tôi không kiếm được tiền, nhưng nếu có thể thay đổi thế giới một cách ý nghĩa vì giải quyết được những vấn đề thật sự và giúp đỡ những người tài giỏi, cái sinh lợi của chúng tôi còn lớn hơn rất nhiều” Thằng này ba xạo, nó nói vậy thôi chứ toàn lời ít nhất 3x. Đúng là kiểu tinh vi giấu nghề!

Tóm lại ở Việt Nam, startup nào sẽ tiềm năng sinh lời?

À mấy bạn startup Việt cũng hết sức tỉnh táo, lựa chọn cho kỹ VC. Gọi được tiền rồi chưa biết xài sao cho hiệu quả đã đành, gặp VC không có tâm nữa thì tè le hết! Thà ở giá chứ đừng để mất giá nghe! Như tụi Mỹ đã nói, bọn VC nó nguy hiểm lắm :)))

Nguồn tham khảo: http://goo.gl/eKzAq0

Ảnh: Ashton Kutcher và Guy Oseary, hai nhà đầu tư mạo hiểm ngôi sao của Silicon Valley

VBL & PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG

Hôm trước post status về Công ty TNHH Nhà Máy Bia Việt Nam (VBL) và phát triển bền vững thì có bạn comment đại loại là làm sản phẩm bia thì ích lợi gì cho xã hội mà bền vững. Mình thì thấy bia rượu vẫn vẫn luôn cần thiết cho cuộc sống. Thử tưởng tượng Tết mà không có rượu bia thì lấy gì zui? :p  Thật ra cái gi dù tốt mà lạm dụng quá mức cũng thành hại chứ xá gì rượu bia. Chính vì những quan niệm không đúng về thức uống có cồn, mà chủ yếu do nhận thức và thói quen của người tiêu thụ, những doanh nghiệp như VBL lại càng phải cam kết phát triển bền vững.
Khẩu hiểu “Vì một Việt Nam tốt đẹp hơn” của họ nghe tưởng chừng chỉ là khẩu hiệu, nhưng hành động thì khá cụ thể. Là người tiêu dùng, chúng ta thật sự có thể chung tay “Vì một Việt Nam tốt đẹp hơn”, bằng cách ủng hộ họ …uống có trách nhiệm. Đặc biệt trong mấy ngày liên tục tiệc tùng Tất niên và Tân niên. Hãy uống có trách nhiệm!
Tham khảo một vài số liệu liên quan đến phát triển bền vững:

 

VÀI GHI CHÉP TỪ CHUYẾN ĐI SEATTLE VỚI CATHAY PACIFIC

Đã 6 năm rồi mới quay lại Mỹ kể từ lần tốt nghiệp trở về nước. Và lần này là một chuyến đi đáng nhớ dù chỉ vỏn vẹn 3 ngày! Nhớ năm 2003 lúc bay sang Mỹ lần đầu du học mình cũng bay hãng Cathay Pacific và quá cảnh ở Hồng Kông. Seattle chính ra là đại bản doanh của nhiều cái tên cũng khá quen thuộc với nhiều người Việt Nam là cà phê Starbucks và người khổng lồ thương mại điện tử Amazon, Microsoft hay chi nhánh Bắc Mỹ của hãng điện tử Nintendo từ Nhật Bản.

Và một cái tên quen thuộc khác, mục đích chính của chuyến đi này là nhà máy của Boeing, nơi sẽ xuất xưởng chiếc 777-300ER mới nhất để chở đoàn về lại Hồng Kông. Seattle bình thường nổi tiếng là mưa nhiều, nhưng đã chào đón mình bằng một ngày nắng đẹp. Điều đó khiến mọi người cảm giác phấn chấn dù vừa trải qua chuyến bay dài. Gió mát nhẹ tầm 18 độ C cực kỳ lý tưởng. cách đây vài tuần vừa phỏng vấn một khách mời quê ở Seattle (Jason Brown của chuỗi Siêu Thị Lucky’s Market), ổng nói đến Seattle phải ghé chợ Pike Place Market, nơi bán hải sản nổi tiếng. Mà cũng hên, chợ nằm rất gần khách sạn, cách chừng 7 phút đi bộ.

Pike Place Market hay Public Market ở Seattle đúng là vựa hải sản có một không hai. Đồ cực tươi và hiếm. Càng cua hoàng đế Alaska mà nhiều dân sành ăn khoái khẩu ở đây chỉ tầm 30 usd/1 kg, tính ra tầm 600 ngàn/ 1kg, trong khi ở Việt Nam hàng nhập khẩu cũng hơn triệu đồng mà chắc chắn là không tươi bằng. Ở đây nếu mua mang về họ có thể đóng gói theo cách riêng giữ được tươi trong vòng 48 tiếng. Một cô bạn trong đoàn thậm chí đã mua một thùng đem về đãi ông xã. Tính tới tính lui tổng cộng thời gian bay thì chưa đến 48 tiếng nên về là xơi liền. Cổ khen ngon dữ lắm!Ngoài hải sản thì chợ này cũng nổi tiếng hàng thủ công, làm bằng tay và hoa tươi. Với khẩu hiệu Meet the producers – Gặp những nhà sản xuất, chợ này cho phép người mua tiếp xúc trực tiếp người bán là nông dân và thợ thủ công. Họ có thể thuê gian hàng và bán trực tiếp sản phẩm của mình mà không cần qua bất kỳ khâu trung gian nào. Hình thức này thật ra còn gọi là farm-market (chợ nông dân) rất phổ biến ở các vùng làng quê của Mỹ. Vì bán trực tiếp nên sản phẩm rất tươi và rẻ. Chợ Pike Market này lúc nào cũng đông. Theo thống kê hàng năm chợ thu hút hơn 10 triệu lượt người và là địa điểm du lịch nổi tiếng nhất của du khác khi đến Seattle.

Screenshot 2015-10-05 13.30.21
Hải sản tươi sống tại Pike Place Market

Ngày thứ hai ở Seattle là một trải nghiệm đáng nhớ. Đó là chuyến tham quan nhà máy của Boeing. Mà Mỹ hay thật, cái gì cũng có cách để có thể làm ra tiền. Nơi sản xuất lắp ráp máy bay cũng có thể bán tour tham quan. Bình thường giá tham quan tầm 20usd và tuyệt đối không được quay phim chụp hình, nhưng đoàn mình lần này ngoại lệ bởi có media và là khách của Cathay Pacific, một khách hàng lâu năm của Boeing. Tóm lại máy bay là một phương tiện khủng nên nơi sản xuất cái gì cũng vĩ đại. Toàn bộ nhà máy có kích thước bằng 2 lần một công viên Disney Land hoặc khoảng 35 sân vận động bóng đá. Tuỳ theo đơn đặt hàng, hàng tháng trung bình xuất xưởng 21 chiếc máy bay mới trong đó có 8 chiếc 777. Một vài thống kê thú vị, mỗi chiếc 777 được ráp từ 3 triệu bộ phận lớn nhỏ khác nhau. Dây nhợ bên trong nếu nối lại dài hơn 150km! Dây chuyền sản xuất của Boeing 777 hình chữ U, bắt đầu từ phần đầu và đuôi máy bay (đỉnh này của chữ U) chạy một vòng chữ U, ráp 2 cánh vào, rồi hoàn thiện cả thân ở đỉnh kia của chữ U. Tốc độ băng chuyền khoảng 4 cm/1 phút. Nói chung phải tận mắt chứng kiến mới thấy được độ hoành tráng của nó. Mọi quy trình đều cực kỳ chặt chẽ và nghiêm ngặt, đảm bảo tính an toàn tuyệt đối của một sản phẩm ra lò! Dòng Boeing 777-300 ER là dòng máy bay có năng suất cao, tiết kiệm nhiên liệu, ổn định và phù hợp các chặng bay dài. Cathay thường dùng dòng này cho các chuyến bay Mỹ và Canada. Đoàn mình vinh dự được là những hành khách đầu tiên bay một chiếc 777-300ER mới ra lò để về Hong Kong. Kể ra cũng thú. Giống đi lái chiếc ô tô mới vậy, mùi thơm phức. Mọi tính năng đều chưa có ai sử dụng. Ờ, chỉ có đoàn mình thôi thì tội gì mà không ngồi thương gia phải không À, trên này có một chai rươu vang cực ngon tên RP10, nếu có dịp nhớ thử! Phòng chờ thương gia The Bridge Lounge của Cathay còn có món mì Dan Dan rất ngon, đặc biệt còn có chỗ take a shower cho khách có nhu cầu!

2015-09-25 17.32.16
Bên trong nhà máy Boeing ở thành phố Seattle, Mỹ

Lúc đi thì ngồi phổ thông nhưng khi về vì đi máy bay trống nên tội gì mà không thử thương gia! Cả đoàn ngồi vừa đủ khoang thương gia nên phía sau khoang economy trống trơn. Trải nghiệm này chắc khó có lần thứ hai! Chưa bao giờ đi máy bay lại thoải mái như thế. Mọi người trò chuyện, tụ tập ăn uống rôm rả ngay tại khoang thương gia. Nhưng Cathay làm mình ấn tượng một cái là thái độ phục vụ của mấy cô tiếp viên. Dù ngồi phổ thông hay thương gia đều cũng nhiệt tình như nhau. Thật ra là không cao, không trẻ không đẹp như các cô Việt Nam nhà mình nhưng lúc nào cũng tươi rói, ân cần hỏi han đủ kiểu. Cathay Pacific ở Vn phổ biến nhất là chặng Vn- Hồng Kong- Mỹ. Nhưng gần đây có vài thông tin lan truyền bảo xin visa Hông Kông hơi khó Theo lời bên Cathay thì đó là thông tin chưa kiểm chứng, họ có bộ phận làm việc với Chính phủ. Nếu thực tế có chuyện làm khó Visa Hông Kong cho dân Vn thì họ cũng có thể tác động.

2015-09-26 23.13.26
Lễ ký kết đón nhận chiếc Boeing 777-300ER của Cathay Pacific Airways
_98A1810
Downtown Seattle
_98A2186
Economy Class of Cathay Pacific’s Boeing 777-300ER
2015-09-28 06.17.09
Flying on an entirely empty economy class 😉

Lần này đi tác nghiệp một mình cũng học được nhiều bài học quý giá. Vừa quay vừa phải dẫn hiện trường nên mọi thứ rất chi là cập rập. Bình thường dẫn hiện trường thường làm ít nhất 2 takes, còn di chuyển theo đoàn thế này thì chỉ 1 chance only. Làm không tốt ráng chịu. Nói chung phải trải nghiệm mới thấy thông cảm cho anh em cameraman ở nhà mỗi lần bị mình hối quay nhanh để đi cho kịp. Nói đùa với tụi nó là di chuyển nhanh đến mức không kịp lấy nét! Và vì cập rập nên góc máy cũng chẳng có thời gian trau chuốt. Chưa kể mỏi tay run tá lả. Lần sau rút kinh nghiệm nhất quyết sẽ kiếm cái tripod loại một chân cơ động cho mấy chuyến đi kiểu này mới hiệu quả. Mà gần như cũng chẳng xài tripod là mấy bởi chộp được lúc nào hay lúc đó, nhất là mấy lúc phỏng vấn. Khách đâu có thời gian đợi mình lấy chân, canh khung. Quất được là quất ngay rồi di chuyển mà. Mà đúng thật, đi kiểu này chỉ có cầm DSLR mới chịu nổi (tiện chụp hình luôn), chứ cầm máy lớn chắc mỏi rớt tay.

_98A2005
Our group in front of the newest plane before taking off
2015-09-24 17.31.58
Hiện dẫn tại chợ Pike Place Market

Tóm lại, một chuyến đi tuy ngắn ngày nhưng nhiều trải nghiệm thú vị. Tiếc là không kịp ghé thăm chiến hữu Triet Le và Viet Linh. Hẹn lần sau trước khi Visa hết hạn tháng 8/2016 nha! Cảm ơn Nhu Vo, Tran Ngoc Lan Ngan và Cathay Pacific về chuyến đi tuyệt vời! Post tạm vài tấm hình vì nhiều quá. Khi mạng nhanh post tiếp. Có một video tổng hợp nữa. Mọi người đón xem nhé