Tổ chức học tập

Hôm nay ăn trưa với anh Nguyễn Khắc Nguyện, một người anh trong nghề mà mình kính trọng. Anh Nguyện hồi xưa từng làm MC/moderator cho các chương trình kinh tế tài chính và các sự kiện lớn như Duyên Dáng Việt Nam, các cuộc thi hoa hậu…Nếu nói một MC nam trong cùng mảng với mình và có style tương đối giống thì đó chính là sư huynh này. Mình cũng học được từ anh rất nhiều từ lúc xem talkshow Kinh Tế Tài Chính buổi trưa trên HTV7 cách đây lâu lắm.

Anh Nguyện làm MC là phụ, công việc chính là phụ trách mảng Nhân sự của Ngân hàng ACB, một tên tuổi lớn tại Việt Nam. Anh dẫn dắt luôn những chương trình đào tạo nội bộ, phục vụ gần chục ngàn nhân viên ACB. Anh nói điều mà ACB đang hướng tới và định vị thương hiệu cho mình chính là trở thành một learning organization, tổ chức học tập. Tôi thấy ý tưởng này rất hay. Bất kỳ một tổ chức nào, nếu khi người lãnh đạo hay cấp dưới ngừng học, tổ chức đó sẽ đi xuống. Trong kỷ nguyên biến đổi không ngừng của thế giới kinh doanh, có thể cách để DN giữ người hiệu quả nhất, đó là giúp cho họ luôn có điều kiện để học hỏi, phát triển bản thân. Theo chia sẻ của anh Nguyện, một thử thách lớn nhất, là tạo động lực để cấp lãnh đạo cấp trung và cao tiếp tục học hỏi. Thành phần này đa phần sẽ có cảm giác an toàn, không máu lửa học nhưng đám nhân viên cấp dưới. ACB sắp tới sẽ ra mắt một Learning Hub tại một địa điểm trước đây từng là trụ sở, góc Mạc Đĩnh Chi- Nguyễn Đình Chiểu. Tôi chờ đợi xem ACB sẽ làm gì để mang tinh thần learning organization vượt ra khỏi quy mô nội bộ công ty.

Central Park giống hệt cái ‘mỏ hàn’ đe dọa sông Sài Gòn

Bài của tác giả Nam Anh trên Phụ Nữ Online

 

Nhiều người đang phát cuồng về cao ốc 81 tầng Landmark và công viên Central Park (thuộc tổ hợp dự án Vinhomes Tân Cảng, Q.Bình Thạnh, TP.HCM) đã “lung linh, chễm chệ” trên nền cảng cũ.

Thế nhưng, từng là người tiên phong phản đối dự án cải tạo cảnh quan và phát triển đô thị ven sông Đồng Nai, tiến sĩ Đào Trọng Tứ – Giám đốc Trung tâm Phát triển bền vững tài nguyên nước và thích nghi biến đổi khí hậu, nguyên Phó tổng thư ký Ủy ban sông Mê-Kông Việt Nam – lại tiếp tục đưa ra cảnh báo về tình hình các dự án ven sông Sài Gòn.

Central Park giong het cai 'mo han' de doa song Sai Gon
Tiến sĩ Đào Trọng Tứ

Dù tài sản làm cho Nhà nước, cũng không được phép

Tương tự như Đồng Nai, ông Tứ e ngại những gì đang diễn ra ở TP.HCM tiếp tục tạo tiền lệ cho việc gia tăng vi phạm và lấn chiếm hành lang thoát lũ, dòng chảy của các con sông trên lãnh thổ Việt Nam.

Theo ông, không thể lập luận rằng việc xây Central Park làm công trình công cộng là đúng quy định được. “Dòng chảy sông cần được duy trì một cách tự nhiên như vốn có được quy định bởi tiến trình lịch sử mạng thoát nước tự nhiên, cũng như hệ sinh thái đặc thù riêng. Cầu cảng cũ vẫn khác với khối bê tông mặt đất như hiện nay, bởi cầu cảng vẫn thông nước. Do đó, công trình này sẽ tạo áp lực nước cho phía bờ đối diện”, ông Tứ nói.

Ông cho rằng ở Vinhomes Tân Cảng hiện tồn tại 2 vấn đề. Thứ nhất, lấn chiếm mặt nước để làm công trình, điều đó hoàn toàn sai luật, gồm các Luật Tài nguyên nước, Luật Bảo vệ môi trường, Luật Phòng chống thiên tai và Luật Giao thông đường thủy nội địa.

“Không ai có quyền lấy sông của mọi người làm tài sản, dù tài sản ấy có làm cho Nhà nước cũng không được phép. Chưa kể, trong điều kiện thiên nhiên đang thê thảm như hiện nay, phải giữ gìn dòng sông, đã không giữ được lại còn phá hoại, lại cứ nhăm nhe “chém nó”, ông Tứ bức xúc.

Central Park giong het cai 'mo han' de doa song Sai Gon
Một góc Central Park

Thứ hai, về mặt khoa học, khi lấp cầu cảng như vậy đã tạo nên một “mỏ hàn” rất lớn để đẩy nước sang phía bờ bên kia.

Tác động như thế nào, theo ông Tứ cần phải nghiên cứu. Nhưng nguyên tắc về chỉnh trị sông có hai hình thức. Một là kè, như ta thấy người ta thường dùng bê tông đắp lên. Dù không lấn ra sông, nhưng kè vẫn có tác động đến bờ đối diện, bởi tạo ra thế bên này cứng, bên kia vẫn là đất mềm.

Hình thức còn lại nguy hiểm hơn dùng trong trường hợp người ta muốn làm xói lở một bên sông và cho bên còn lại bồi, đó là “mỏ hàn”. Thuật ngữ chuyên môn “mỏ hàn” có thể hình dung là một khối bê tông cứng chòi ra lòng sông.

“Dù không to như Tân Cảng, nhưng “mỏ hàn” có thể lái dòng nước sang phía kia để tác động cho bờ đó lở đi, nói chi cả khu vực cầu cảng đã bị lấp. Nói cách khác, khu vực Tân Cảng như hiện nay là một “mỏ hàn” cực lớn”, ông Tứ phân tích.

Ông nói tiếp: “Họ sẽ cho rằng có ăn thua gì, sông to như thế, chúng tôi chỉ làm một tí “mỏ hàn”. Nhưng với tôi là không! Vì chắc chắn động lực của dòng chảy bị biến động khi các bờ sông bị thay đổi”.

“Dấu ấn” chiếm mặt sông

Luật sư Phùng Thanh Sơn (Đoàn Luật sư TP.HCM) đánh giá tình trạng lấn chiếm, san lấp kênh, rạch, sông để làm dự án ở TP.HCM khá phổ biến và ở nhiều mức độ khác nhau. Tình trạng này không phải mới diễn ra gần đây, nó đã xảy ra từ hàng chục năm trước.

Central Park giong het cai 'mo han' de doa song Sai Gon

Về nguyên tắc, theo ông Sơn, chủ đầu tư không được phép xây dựng trong phạm vi hành lang bảo vệ bờ sông, kênh rạch (trừ trường hợp các công trình hạ tầng kỹ thuật, hạ tầng xã hội, các công trình quốc phòng, phòng cháy chữa cháy, công trình phục vụ công ích có thời hạn thì được phép xây dựng).

“Từ đó, có thể thấy nhiều lý do để chủ đầu tư muốn lấn sông. Do hành lang bảo vệ sông, kênh rạch có thể tính từ mép được xây dựng, cải tạo nên nếu việc xây dựng, cải tạo đó lấn sông, kênh rạch thì phần đất trong hành lang bảo vệ bờ thực tế sẽ ít đi. Hay nói cách khác, việc lấn sông, kênh rạch sẽ đem lại nhiều lợi ích cho chủ đầu tư như diện tích đất mà chủ đầu tư có thể xây dựng nhà ở, cao ốc… sẽ tăng lên mà không vượt quá mật độ xây dựng, hệ số sử dụng đất mà pháp luật quy định”, ông Sơn nói.

Việc biến đất vốn dĩ thuộc hành lang bảo vệ bờ sông, kênh rạch thành đất thương mại bán cho khách hàng giúp chủ đầu tư có đủ không gian để có thể tạo ra một “dấu ấn” cho dự án của mình, để bán nhà với giá cao bằng việc xây công trình hạ tầng xã hội trong hành lang bảo vệ bờ sông, kênh rạch đó, theo luật sư Sơn.

Tổ hợp dự án Vinhomes Tân Cảng trước đây là khu vực cảng nên hiển nhiên phải có các công trình bến cảng, cầu cảng… để phục vụ cho việc neo đậu tàu, bốc dỡ hàng hóa.

“Đã là cầu cảng thì không thể xây dựng sát bờ mà phải cách xa bờ. Do đó cầu cảng không được xem là bờ của sông Sài Gòn nên không thể lấy cầu cảng làm cơ sở để xác định hành lang bảo vệ bờ sông Sài Gòn và cho xây dựng công viên trên đó. Chưa kể, thiết kế cảng rất khác với việc lấp các vùng nước trong cảng để làm công viên. Bởi điều đó ảnh hưởng và thay đổi dòng chảy”, ông Sơn lập luận.

Theo ông, việc trên rất dễ kiểm chứng. Cứ lấy hồ sơ thiết kế cảng trước đây và so với thực trạng hiện nay sẽ biết ngay là Vingroup có lấn, lấp sông Sài Gòn hay không; vùng nước nào trong cảng bị lấp, vùng nước nào không. Dựa vào thiết kế cảng trước đây chúng ta cũng xác định được vị trí bờ sông Sài Gòn đang ở đâu để từ đó xác định chính xác hành lang bảo vệ bờ sông Sài Gòn.

 

Theo Quyết định 150/2004/QĐ-UBND trước đây về quy định quản lý, sử dụng hành lang trên bờ sông, kênh, rạch trên địa bàn thành phố và nay là Quyết định 22/2017/QĐ-UBND của UBND TP.HCM, thì hành lang bảo vệ bờ sông, kênh rạch cấp kỹ thuật I, II mỗi bên là 50m; cấp kỹ thuật III, IV mỗi bên là 30m; cấp kỹ thuật V, VI mỗi bên là 20m và đối với kênh rạch chưa được phân cấp kỹ thuật mỗi bên là 10m, được tính từ mép bờ cao của sông, kênh, rạch (theo dạng tự nhiên hoặc được xây dựng, cải tạo) vào bên trong phía đất liền. Chủ đầu tư không được xây dựng các công trình nhà ở, cơ sở kinh doanh trong phạm vi hành lang bảo vệ bờ sông, kênh rạch… Và các công trình xây dựng phải đảm bảo độ lùi so với hành lang bảo vệ bờ sông, kênh rạch

Lòng tin và những bài học M&A từ vụ Ba Huân

Bài của Tiến sĩ Nguyễn Quốc Toàn, một người anh mà mình nể trọng về thương vụ Ba Huân – Vinacapital lùm xùm mấy ngày qua. Anh Toàn là một chuyên gia tư vấn M&A nhiều năm kinh nghiệm nên đây là góc nhìn rất đáng tham khảo.

Bài đăng trên Zing News

MrSon

Ảnh: Tiến sĩ Nguyễn Quốc Toàn, từng quản lý quỹ đầu tư chuyên đầu tư M&A và giờ đang làm về tư vấn chiến lược và M&A của Ernst & Young

 

Góc nhìn khác về thương vụ Ba Huân – VinaCapital
Mấy ngày qua, thông tin xoay nhiều vào việc hợp đồng của VinaCapital với công ty Ba Huân quá bất lợi cho chủ doanh nghiệp. Với con mắt của người làm tư vấn M&A chuyên nghiệp đã từng làm hàng chục thương vụ lớn nhỏ từ vài triệu đến hàng trăm triệu đôla, tôi nghĩ khác.

Chủ doanh nghiệp Việt Nam luôn có tâm thế mình là ông/bà chủ, anh bỏ tiền vào cho tôi thì lời ăn/lỗ chịu. Trong khi đó, quỹ đầu tư lại luôn cần phải có “cam kết lợi nhuận tối thiểu”. Sự khác biệt này hoàn toàn có thể hiểu và dung hoà được.

Chủ doanh nghiệp luôn muốn bán công ty của mình với giá cao. Các quỹ đầu tư nhiều khi giải quyết mâu thuẫn bằng cách chấp nhận mức giá nhưng chủ doanh nghiệp phải cam kết đạt được mức lợi nhuận tương ứng. Và nếu không đạt được mức lợi nhuận này thì phải giảm mức định giá. Đây là điều khoản hoàn toàn công bằng và thông thường.

Họ đầu tư vào vì có ông/bà chủ sáng lập giàu kinh nghiệm, và tin tưởng là với đồng vốn họ đưa ra, chủ doanh nghiệp sẽ phát triển công ty hơn rất nhiều.

Nếu chủ doanh nghiệp có tư vấn giỏi thì tư vấn sẽ phải biết cách giải thích cho khách trở về “mặt đất” bằng cách chỉ ra cho họ thấy mức doanh thu/lợi nhuận đưa ra là không thể làm được (sử dụng mức tăng trưởng ngành, thông lệ tốt nhất, sự sẵn sàng của bộ máy nhân sự). Lựa chọn khác là phải tìm cách “bảo vệ” thân chủ của mình trong trường hợp xấu khi kế hoạch không đạt được (bằng cách bảo đảm sao cho chủ doanh nghiệp mất cổ phần ít nhất có thể).

Định chế tài chính, quỹ đầu tư là đơn vị sử dụng tiền của người khác nên họ rất cẩn trọng. Các cổ đông, người đóng góp tiền vào quỹ luôn yêu cầu phải sử dụng một cách có kế hoạch. Chủ doanh nghiệp Việt Nam, với bản chất là doanh nghiệp nhỏ và vừa, thường có thói quen làm việc không có kế hoạch, thậm chí tuỳ tiện. Việc quỹ đầu tư yêu cầu mở tài khoản đồng sở hữu cũng là một cách để yêu cầu doanh nghiệp hoạt động đúng kế hoạch.

Việc yêu cầu doanh nghiệp tập trung vào một số ngành nghề, như trường hợp VinaCapital yêu cầu Ba Huấn làm trứng và những gì liên quan đến trứng, cũng là một đòi hỏi hợp lý của quỹ đầu tư. Chủ doanh nghiệp thường dễ sa vào bẫy ảo tưởng là làm một thứ giỏi thì những thứ khác mình cũng sẽ làm giỏi. Thực tế, rất nhiều doanh nghiệp lớn ở Việt Nam lụn bại vì bỏ ngành chủ đạo, bỏ năng lực cốt lõi, nhảy sang làm theo mốt.

Nói về câu chuyện thôn tính, từng làm với rất nhiều quỹ đầu tư, tôi có thể nói, trừ những quỹ đầu tư kiểm soát (“buy-out”), rất ít quỹ đầu tư muốn kiểm soát một công ty và cho người chủ/sáng lập ra rìa. Đơn giản vì họ không có chuyên môn cao, không có kinh nghiệm triển khai ngành mà họ đầu tư. Họ đầu tư vào các công ty vì có ông/bà chủ sáng lập giàu kinh nghiệm, và họ tin tưởng là với đồng vốn họ đưa ra, chủ doanh nghiệp sẽ phát triển công ty hơn rất nhiều.

Chỉ trong trường hợp “cực chẳng đã, bất đắc dĩ” khi công ty không phát triển đúng như kỳ vọng thì quỹ đầu tư phải nắm quyền kiểm soát doanh nghiệp. Việc này cực kỳ tốn kém và mất công sức, đồng thời rủi ro rất nhiều cho quỹ vì họ lại phải đi tuyển người làm trong ngành đó, học hỏi từ đầu, xây dựng bộ máy cho công ty. Tôi không nghĩ là một quỹ đầu tư như VinaCapital với bao nhiêu khoản đầu tư khác mà lại muốn đi kiểm soát một doanh nghiệp họ mới đầu tư chưa được 6 tháng.

VinaCapital đầu tư vào Ba Huân như thế nào? Dư luận đang dậy sóng khi Công ty Ba Huân kêu cứu Thủ tướng, muốn hủy hợp tác với VinaCapital. Thực tế, Quỹ đầu tư là loại hình gì và hình thức đầu tư vào doanh nghiệp ra sao?
Vị thế “cổ đông hạng hai” và chuyện lòng tin
Thực ra tâm lý lo bị thôn tính xuất phát từ tư duy coi quỹ đầu tư như “cổ đông hạng hai” và là điều đáng lo ngại trong mối quan hệ giữa người sáng lập và quỹ đầu tư.

Không ít chủ doanh nghiệp cho rằng họ quan trọng nhất và cổ đông tổ chức chỉ là “bọn ăn theo”. Họ quên rằng khi có nhà đầu tư mới thì cuộc chơi không còn là của một người mà là của nhiều người, anh có công thì tôi góp của. Hai bên khi đó bình đẳng về quan hệ cổ đông chứ không ai mang ơn ai. Một cổ phần phổ thông của nhà sáng lập hay quỹ đều có có đầy đủ giá trị như nhau. Vì thế, quan điểm coi quỹ đầu tư là “cổ đông hạng hai” và phải “mang ơn” hay “chạy theo” chủ doanh nghiệp là điều phi chuyên nghiệp.

Khi có nhà đầu tư mới thì cuộc chơi không còn là của một người mà là của nhiều người, hai bên bình đẳng về quan hệ cổ đông.

Vì xem cổ đông tổ chức là “kẻ thù bên kia chiến tuyến”, nên thay vì đồng thuận tiến lên, chủ doanh nghiệp sẵn sàng làm đủ mọi cách để giảm vai trò của nhà đầu tư lớn bằng cách rút tiền, lập công ty sân sau, tìm mọi mánh khoé để pha loãng cổ phần của nhà đầu tư lớn, thậm chí nghĩ cách để nhà đầu tư lớn/thể chế phải bán lại cho họ, bằng cách đạp lợi nhuận xuống hay chuyển giá sang công ty khác.

 

BaHuannew1.jpg

Thậm chí, có chủ doanh nghiệp còn tự tay bóp chết công ty của mình bằng cách cho công ty lỗ triền miên hoặc “bắt công ty làm con tin” đối với nhà đầu tư khi liên tục doạ thành lập công ty mới hoặc lấy công nghệ, hợp đồng đi chỗ khác, hoặc ngăn cản không chia sẻ thông tin khi nhà đầu tư tổ chức muốn bán lại.

Quỹ đầu tư có dòng đời ngắn, từ 5-7 năm, họ không thể chịu lỗ triền miên được nên nhiều lúc phải cay đắng bán đi với một ít lợi nhuận hoặc lỗ nặng.

Những chủ doanh nghiệp ấy, họ đã quên rằng trong lúc công ty khốn khó, hoặc ở giai đoạn đầu của tăng trưởng, ai đã tin tưởng đưa tiền cho họ, để họ có thể bật lên thống lĩnh thị trường. Họ không nhớ rằng chính nhờ một phần uy tín của cổ đông tổ chức mà tên tuổi công ty họ sáng lập được biết đến, được tôn trọng hơn, có uy tín hơn, và do vậy phát triển hơn

Ngày trước, một vài công ty như thế có thể tồn tại và còn có thể làm việc được với các nhà đầu tư khác. Nhưng ngày nay, lòng tin là thứ cực kỳ quan trọng, có ý nghĩa sống còn với doanh nghiệp. Những công ty có chủ doanh nghiệp hành xử như vậy sẽ bị trừng phạt ngay lập tức. Nếu là công ty niêm yết thì cổ phiếu của họ sẽ bị tụt giảm giá trị vì nhà đầu tư tổ chức sẽ dần bán ra. Còn nếu là công ty chưa niêm yết thì bạn sẽ khó có cơ hội kiếm được nhà đầu tư cho cuộc chơi lớn hơn của mình.

Trong cuộc đời tư vấn, tôi có không ít trải nghiệm cay đắng và đau khổ như vậy. Có công ty được những đế chế tài chính hùng mạnh trên thế giới đầu tư, nhưng họ đã không trân trọng các tổ chức ấy, không tuân thủ những cam kết ban đầu, và cuối cùng, tổ chức đầu tư ấy phải bán ra chịu lỗ rất nhiều. Sau này, không còn quỹ đầu tư nào muốn dây với công ty ấy nữa. Công ty mãi vẫn chưa đạt được tiềm năng phát triển mà ông bà chủ từng ước vọng.

Những bài học M&A
Bạn có tự hỏi tại sao Masan luôn gọi vốn tốt được không? Bởi chưa nhà đâu tư tổ chức nào đầu tư vào Masan mà mất tiền cả. Tại sao các định chế tài chính lớn lại sẵn sàng bỏ cả tỷ đôla vào Vingroup? Vì tập đoàn này luôn tăng trưởng, có đội ngũ lãnh đạo chuyên nghiệp và luôn tôn trọng nhà đầu tư.

Trong khi đó, có những công ty nghe có vẻ lớn về vốn hóa nhưng chủ doanh nghiệp lại một mình một chợ sở hữu đến 80-90%. Vì sao? Bởi không còn ai chơi với họ. Vốn hoá công ty có thể lên đến hàng trăm triệu đôla nhưng thực ra chỉ là mớ giấy lộn do một vài cổ đông nội bộ xào xáo với nhau. Khi cổ đông tổ chức mâu thuẫn với ban lãnh đạo thì cổ phiếu có thể tụt xuống còn một nửa mặc dù công ty dẫn đầu thị trường.

Còn có những công ty mà hệ số PE rất cao lại có rất nhiều nhà đầu tư quan tâm vì họ minh bạch, tạo được lòng tin với nhà đầu tư tổ chức và cá nhân.

Doanh nghiệp cần phải học cách làm việc và hành xử với quỹ đầu tư và nhà tư vấn một cách chuyên nghiệp, đúng luật.

Quay lại chuyện hợp tác giữa chủ doanh nghiệp và tổ chức đầu tư, vai trò của tư vấn là không thể thiếu được. Ở những nước phát triển, một thương vụ M&A hay đầu tư bao giờ cũng có nhà tư vấn tài chính và luật sư. Ở Việt Nam, nhiều chủ doanh nghiệp thường quá tự tin vào mình hoặc là quá tiết kiệm. Họ làm doanh nghiệp thành công nên họ tự tin sẽ làm được với các định chế tài chính thành công.

Một thương vụ đầu tư vốn tư nhân hay M&A rất phức tạp và có rất nhiều điều khoản cần phải đàm phán rất chi tiết, chặt chẽ. Nhà tư vấn tài chính là người đưa ra các điều khoản thương mại, giá trị công ty, các tình huống giả định, xây dựng kế hoạch kinh doanh sao cho sát với hiện trạng.

Họ cũng mô hình hoá các tình huống kinh doanh của doanh nghiệp, cụ thể hoá ý tưởng đầu tư của doanh nghiệp, đàm phán các điều khoản giữa quan hệ của chủ doanh nghiệp với nhà đầu tư. Ví dụ thoái vốn như thế nào, chế độ đãi ngộ của chủ doanh nghiệp khi có cổ đông mới ra sao; khi có tranh chấp thì giải quyết thế nào.

Trong khi đó, luật sư là người soạn thảo các điều khoản đó thành văn bản và làm việc cùng với tư vấn tài chính để luật hoá các điều khoản đàm phán.

Nhà tư vấn không giỏi thì sẽ “toát mồ hôi hột” vì ông/bà chủ “hứa lèo” về những điều khoản không thể thực hiện được. Có những lúc người chủ “tính sao trên trời” với quỹ đầu tư mà không biết hậu quả của việc đó. Có những lúc nhà tư vấn phải chấp nhận là người “thất tín” và “nhận đòn”, hay nói cách khác là “kẻ xấu” thay cho chủ doanh nghiệp trong quá trình đàm phán để bảo vệ quyền lợi cho họ…

Trong nền kinh tế toàn cầu và cách mạng 4.0 cận kề, không doanh nghiệp nào có thể cất cánh và trở nên hùng mạnh mà không tham gia vào thị trường vốn, thị trường tài chính. Doanh nghiệp cần phải học cách làm việc và hành xử với quỹ đầu tư và nhà tư vấn một cách chuyên nghiệp, đúng luật.

Nhận tư vấn là nhận chất xám tích lũy của hàng trăm hàng nghìn thương vụ chứ không chỉ là nhận “nước bọt”. Nhận tiền đầu tư là có người cùng chia sẻ gánh nặng nợ nần bớt cho mình và làm cho cuộc chơi lớn hẳn lên, chứ không phải là tiếp nhận.

Chỉ khi công ty tìm được điểm tối ưu giữa tiền vay và tiền đầu tư thì công ty ấy mới có sức khoẻ tài chính tốt và phát triển dài hạn được.

Đồng vốn của quỹ đầu tư là vốn không phải hoàn lại và an toàn hơn đồng tiền vay của ngân hàng rất nhiều. Tiền vay trước sau cũng phải trả, trong khi đó tiền đầu tư là của các cổ đông. Chỉ khi công ty tìm được điểm tối ưu giữa tiền vay và tiền đầu tư thì công ty ấy mới có sức khoẻ tài chính tốt và phát triển dài hạn được.

Nếu biết sử dụng định chế tài chính, quỹ đầu tư và có tư vấn giỏi, doanh nghiệp có thể lột xác rất nhanh trong vòng vài năm. Còn nếu cứ hành xử bất nhất phi chuyên nghiệp, thì với sự phát triển và minh bạch ngày càng lớn của thị trường tài chính, truyền thông và pháp lý, những ông bà chủ và công ty của mình sẽ mãi mãi ở trong “ao làng” mà ôm nuối tiếc về thời vàng son xưa cũ.

5 lỗi thường mắc phải khi làm Thương hiệu cá nhân

Bài viết chia sẻ bởi Truyền Thông Trăng Đen.

1. Lười sản xuất content

Nhiều người không có Chiến lược xây dựng Thương hiệu cá nhân dẫn tới làm theo kiểu mì ăn liền, lười sản xuất content số lượng lớn. Cũng có khi vì quá trình làm Thương hiệu cá nhân cần khoảng thời gian dài, nên họ mau chán và nản chí.

Giải pháp thay thế hay được chỉ bảo ở một số nơi là chỉ cần đầu tư làm ra những content “triệu views” là danh tiếng nổi lềnh phềnh.

Nhưng thực tế là, các agency sẽ không căn cứ vào một vài content như vậy để tìm đến bạn và booking quảng cáo. Vì tất nhiên, một vài content như vậy có thể khiến tên tuổi của bạn được cả triệu người biết tới sau một đêm, nhưng rồi cũng trôi tuột đi sau vài ngày kế tiếp.

2. Làm content kiểu “bắt trend”

Bắt trend để làm content, là thuật ngữ được các bạn digital marketing ưa chuộng. Thực ra, trong 16 concept truyền thông bất biến thì đây là cách kết hợp của concept “người nổi tiếng” (hiểu theo nghĩa “sự kiện nóng”) cùng với “đeo bám”. Tức là, nó đúng, chứ không sai.

Tuy nhiên, khi cân nhắc các chiến lược xây dựng thương hiệu cá nhân, hãy cẩn trọng với việc bắt trend, vì điều này có thể khiến các content của bạn (khi làm không khéo thì) có thể bị phân mảnh.

Người xem sẽ thích thú với các content dạng này vì nó hóng sốt, thời sự, thú vị. Nhưng để họ “gom nhóm” nhiều thể loại content bắt trend này thành ra một thứ có thể giúp họ định hình được bạn (tác giả sản xuất content) là ai, lại là vấn đề hoàn toàn khác!

Bản thân tôi, khi sử dụng mạng xã hội để làm thương hiệu cá nhân là một blogger chuyên về Truyền thông Xã hội, tôi cũng cố gắng bắt trend, nhưng có “lớp lang” đàng hoàng đấy ạ! Chiến lược xây dựng Thương hiệu cá nhâncủa tôi là cố gắng nắm bắt, và sau đó phân tích các vấn đề nóng sốt, dưới góc nhìn truyền thông và rút tỉa ra bài học cho người đọc (thêm concept “hữu dụng” cho content).

Như vậy, content của tôi vẫn nóng, vẫn trendy, giúp khán giả của tôi không nhàm chán nhưng vẫn định vị rõ tôi là người làm truyền thông, chứ không phải là cộng tác viên của beat hay hóng hớt bang, phải không các bạn?

3. Tầm quan trọng của tông giọng trong chiến lược xây dựng thương hiệu cá nhân

Một lúc nào đó, các bạn đã xây dựng được Thương hiệu cá nhân (bằng cách nào đó mình không cần biết), tức là có nhiều người thật follow, nhiều tương tác thật. Thì các bạn cho rằng các nhãn hàng sẽ phải lũ lượt tìm đến để nhờ cậy bạn đăng quảng cáo.

Thực tế không như vậy. Và đừng bao giờ buồn vì điều đó. Nên nhớ, kết quả sau cuối của các chiến dịch marketing bằng KOL vẫn là để lan tỏa thương hiệu và phục vụ bán hàng. Vậy nên, sẽ không ai nhờ cậy bạn đăng quảng cáo nếu đối tượng người xem của bạn (followers, subs) không phù hợp với tập khách hàng mà công ty A, B nào đó đang nhắm tới.

Nhiều bạn không hiểu điều này nên “đứng núi này trông núi nọ” xong rồi thay đổi “tông giọng” và định hướng trang cá nhân loạn lên. Cuối cùng sẽ mất cả chì lẫn chài, vì hình ảnh thương hiệu cá nhân của các bạn dần trở nên nhạt nhòa trong vô số người làm tập trung, focus khác.

4. Quá chú trọng vào số lượng, bỏ qua chất lượng

Nếu cho rằng mỗi content đăng lên cứ có nhiều like, share, comment là đang “tạo ra ảnh hưởng” thì có thể bạn đã nhận định đúng, nhưng còn chưa đủ. Thực tế là, các agency sẽ xem xét nội dung và chất lượng các thảo luận (comments) để đánh giá mức độ ảnh hưởng của KOL.

Vì vậy, bên cạnh việc đặt KPI về số lượng thảo luận, hãy đặt mục tiêu làm sao để chất lượng các cuộc thảo luận phải đi vào chuyên sâu. Càng sâu, càng tốt, và càng sướng, nhé!

5. Mua tương tác ảo

Trong một số trường hợp nhất định, việc dùng tương tác ảo để tạo hiệu ứng đám đông là cách làm hay. Nhưng nếu kiên trì theo con đường đó, rồi tự huyễn hoặc rằng mình “đang nổi tiếng”, thì xin lỗi, bạn thực sự đáng thương đấy ạ!

Các agency, các nhãn hàng có thừa chuyên môn và kinh nghiệm để kiểm tra xem comment của các bạn là thật hay tự ngồi “bơm vá” ảo. Thêm nữa, chính bản thân bạn cũng biết mình có đang “nổi tiếng” hay “tạo ảnh hưởng” thực sự hay không cơ mà!

Và cuối cùng, nếu thực sự muốn xây dựng được Thương hiệu cá nhân chuyên nghiệp, hưởng lợi từ nó, và tạo sức ảnh hưởng đến cộng đồng, hãy tìm đến các khóa học chất lượng, những người chia sẻ thực tế.

Giới văn phòng đầu tư gì với nguồn vốn ít?

Liệu chúng ta đã có nhận thức đúng về cách quản lý thu nhập cá nhân? Đâu là những kênh đầu tư sinh lợi hiệu quả? Tiền ít thì đầu tư vào đâu? Làm sao để kiếm thêm tiền ngoài đồng lương làm thuê hàng tháng? Vì sao bạn cứ mãi không tiết kiệm được tiền?…

Cùng theo dõi trên The Quoc Khanh Show với hai vị khách mời là chuyên gia trong lĩnh vực đầu tư tài chính.

Bà Lương Thị Mỹ Hạnh, Phó TGĐ Công ty quản lý quỹ VietFund Management (VFM)

Ông Lê Hoài Ân, Chuyên gia Phân tích Tài chính

 

Support Địa Điểm: Nest by AIA

Host: Quốc Khánh Producers: Trâm Anh, Linh Chi, Thuý Hằng

Kịch bản: Trâm Anh

Quay phim: Minh Huỳnh và team

Âm Thanh: Mr Linh

Dựng phim: Tuấn Khanh, Ngọc Trân

Hậu kỳ: KAT MEDIA

 

Hoà hợp dân tộc

 

Giữa hai người với nhau hoà hợp còn khó chứ huống gì đến hoà hợp dân tộc. Hoà hợp không có nghĩa là hai bên phải hợp nhau. Hoà hợp là hai bên có thể hợp lại thành một thể thống nhất, chung sống hài hoà nhưng vẫn tôn trọng sự khác biệt của nhau, và hướng đến cái chung. Nói đâu chi vấn đề dân tộc to lớn xa xôi, thử nhìn gần nhất là quan hệ lứa đôi, vợ chồng cũng thế thôi. Người ta thường chia tay nhau bởi vì không thể hoà hợp. Vì sao chúng ta khó hoà hợp?

Nó bắt nguồn từ một vài tính xấu. Nhưng điển hình nhất chắc là tính sĩ diện. Một những cái xấu thuộc dạng căn bản và mang tính nền tảng khiến con người không phát triển được đúng như họ muốn chính là sĩ diện. Và có vẻ như ở một bộ phận người Việt, bệnh sĩ diện này khá nặng. Sĩ diện, nói một cách dễ hiểu, là căn bệnh giữ thể diện, điều chỉnh hành động sao cho người khác coi trọng mình. Nhưng nặng hơn, đó là căn bệnh quá phụ thuộc vào cách người khác nghĩ về mình. Ngắn gọn là sống theo ý người khác chứ không theo ý mình. Từ nhỏ, cha mẹ đặt áp lực cho con cái, phải học giỏi hơn thằng con nhà hàng xóm, điểm phải cao, thi phải vào trường top…chưa gì đứa nhỏ đã bắt đầu bị tiêm nhiễm thói sĩ diện. Đến tuổi trưởng thành, đứa nhỏ học đại học gì, làm nghề gì cũng phải theo cha mẹ định hướng, hoặc theo xu hướng xã hội, theo những ngành mà xã hội đang cần, theo trào lưu ngành hot……lại sĩ diện tập 2, trưởng thành ra trường đi làm, tìm việc lại vào cơ quan quen biết của bố mẹ, hay nộp đơn vào công ty nổi tiếng, hoặc lương phải cao mới chịu…lại sĩ diện tập 3, đứa nào không làm thuê thì khởi nghiệp, khởi nghiệp nhưng sợ thất bại, sợ rủi ro… lại cũng sĩ diện….đến tuổi lấy vợ lấy chồng, lại chọn người mà xã hội cho là tốt, gia đình cho là đẹp, bạn bè cho là xứng….Cứ vòng xoay này được lặp đi lặp lại qua các thế hệ. Nó thật sự là căn bệnh nan y ngấm vào trong máu từ bé ở bất kỳ hoàn cảnh nào chứ không chỉ là những người giàu có mắc bệnh sĩ diện hão mà chúng ta thường thấy trên báo chí. Mỗi cá nhân từ nhỏ cho đến lúc trưởng thành, mà có khi chả bao giờ trưởng thành, ít khi nào được tạo cơ hội để lắng nghe thật sự cái tôi của riêng mình.

Người sĩ diện và người tự trọng khác nhau lắm. Người tự trọng hướng cái tôi vào chính bản thân họ, còn người sĩ diện hướng cái tôi vào người khác. Một bộ phận người Việt có thừa sĩ diện nhưng lại thiếu tự trọng. Mà một khi đã không tự trọng, không hiểu bản thân và không có lập trường riêng, thì mãi mãi sẽ luôn bị ảnh hưởng bởi người khác. Chúng ta nói quá nhiều đến việc cải tiến hệ thống giáo dục. Nhưng ít khi nào người lớn chúng ta để ý đến việc hãy thay đổi chính mình và dừng ngay việc tiêm nhiễm thói sĩ diện cho con trẻ. Bên cạnh việc dạy chúng thế nào là tốt, hãy khuyến khích chúng bộc lộ chính bản thân và nói lên chính kiến. Hãy lắng nghe nhiều hơn là vùi dập. Những triết lý cuộc sống thật ra đều có mặt trái. Triết lý chỉ trở thành triết lý bởi nó phù hợp với số đông. Nhưng nếu ta khác với số đông thì sao? Rốt cuộc thì chả có triết lý nào là hoàn toàn đúng cả, nó sẽ phù hợp với từng cá nhân khi họ thực sự hiểu rõ bản thân mình.

Chuyện chính trị cũng thế thôi. Một dân tộc nếu không hiểu được cái gì phù hợp với họ nhất thì sẽ mãi mãi rơi vào kiếp lệ thuộc. Ai đó có nói câu này quên mất rồi: thế giới không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia mà mãi mãi trường tồn. Điều đó hoàn toàn hợp lý, một dân tộc chỉ thực sự độc lập tự cường khi dân tộc ấy biết rõ đâu là lợi ích thật sự của mình và chơi với bạn ra sao. Chế độ nào cũng thế, tất cả đều bắt nguồn từ con người. Con người mà cứ mãi thói sĩ diện, thiếu tự trọng, thiếu tôn trọng sự khác biệt, không đồng lòng hướng về cái chung thì chẳng có chế độ nào là tốt cả. Muốn đồng lòng hướng về cái chung thì trước hết chúng ta phải hiểu rõ chính bản thân mình. Cái tôi của một số người Việt rất lớn, nhưng nó là cái tôi được dung dưỡng từ cái nhìn và sự mong đợi của người khác, chứ không phải là cái tôi chính trực của lòng tự trọng. Chỉ khi nào người ta thật sự tự trọng, biết cách giữ quan điểm riêng, ít bị ảnh hưởng bởi người khác, chấp nhận bị sai và tự sửa sai, thì khi đó người ta mới có thể thật sự trưởng thành. Ngược lại, có những người sống cả đời mãi vẫn không trưởng thành được vì đơn giản, họ đang sống theo người khác, theo định kiến của xã hội, theo những gì người khác cho là đúng chứ ít khi nào tự mình tìm hiểu và tự giác ngộ.

Chuyện hoà hợp dân tộc cũng vậy, nếu chia làm hai phe, thì hai phe chỉ biết chửi nhau, chứ ít khi mỗi bên ngồi xuống và tìm hiểu thử xem cái gì thật sự là phù hợp với mình, mình thật sự muốn gì, mình có thật sự thuộc về phe đó hay không hay chỉ hùa theo cái mà người khác cho là đúng? Nếu suy nghĩ kỹ, tất cả đều bắt nguồn từ tính sĩ diện. Căn bệnh này nặng, nguy hiểm và chỉ có thể chữa khỏi khi có sự đồng lòng của số đông. Nếu bạn có con, đừng làm chúng bệnh. Nếu bạn là thầy cô, hãy tác động đến nhiều thế hệ học trò. Nếu bạn là sếp, hãy dẹp tan thói sĩ diện cho nhân viên cấp dưới. Bằng mọi giá, chúng ta phải tạo ra một thế hệ người Việt Nam mới biết tự trọng, biết lắng nghe bản thân, dám phạm phải sai lầm và biết cách sửa chữa, biết tôn trọng sự khác biệt của người khác…thì khi đó hãy tính đến chuyện hoà hợp dân tộc.

XU XU 101

Một bài rất cơ bản dành cho những người đang quan tâm đến tiền số và blockchain. Bài của Dr. David Nguyen Vu, hiện đang sống tại Singapore. Anh là một người rất active trong cộng đồng blockchain và crypto.

 

Những ngày gần đây sao mà nhận được lắm tin nhắn thế. Nào là, xu này đang lên giá, có nên vào bây giờ không để khỏi lỡ thời cơ, xu kia đang xuống giá, có nên vào không hay đợi giá thấp hơn nữa. Có những câu hỏi còn kì lạ hơn, kiểu như: sp ơi, con gần đủ tiền mua nhà để vợ chồng ra ở riêng, tiếc quá lẽ ra con nên đem hết mua xu từ mấy hôm trước thì có phải bây giờ con có bao nhiêu là khoai rồi. Tiếc ơi là tiếc.

Nghe xong muốn tát cho phát SML.

Thế nên hôm nay dành chút thời gian viết một bài cho những con ngô nghê đang ngồi ngóng xu ảo.

Nhiều người nghĩ, nhảy vào xu ảo bây giờ là quá muộn. Thực tế thì chưa tới 1% nhân loài có sở hữu xu ảo. Giờ thì ai cũng biết xu ảo giải quyết được vô số vấn đề của nền kinh tế toàn cầu và vô số bắt đầu nhảy vào, khiến cho thị trường đảo loạn và những người có xu hướng bảo thủ ngồi nhìn buồn thảm như là đã trễ chuyến tàu cuối.

Thực tế thì không phải như vậy. Chúng ta mới ở màn dạo đầu mà thôi. Con đường cao tốc cho xu ảo giờ vẫn còn đang xây dựng. Xi măng gạch đá hàng ngày vẫn đổ ra. Chưa có ai sở hữu xu ảo mà thực sự đã có thể tuyên bố ngồi yên vị trên đống tài sản cả. Các loại dư luận viên, báo chí, phát ngôn bắt đầu gào thét, dự đoán sự sụp đổ của bong bóng xu ảo, và ti tỉ bọn lừa đảo nhảy vào nước đục ngầu để mò cá.

Vậy thì Xu ảo có vỡ bong bóng không?

Đó không phải là câu hỏi đúng. Câu hỏi đúng là, nếu bong bóng vỡ, thì sao?

Hãy thử xem vấn đề này từ một bong bóng tày đình khác đã từng xảy ra. Bong bóng dot.com.

Trong giai đoạn vỡ bóng dot.com, Amazon và Apple rơi thẳng đứng xuống vực. Hê, cái vực ở thời điểm đó sâu thăm thẳm, nếu so với cổ phiếu của cả Amazon và Apple ở hiện tại thì giờ chỉ bằng độ sâu của cái lỗ trứng cá vừa nặn. Nhiều người bây giờ nhìn giá bitcoin từ 100$ lên 1000$ lên 5000$ và hơn 10000$, họ nghĩ cao quá cao quá, bóng to quá, to quá. Đó chẳng qua là họ không thấy được vấn đề của tương lai bởi phần đông họ lấy quá khứ và hiện tại để đánh giá. Họ không có thời gian để nhìn xa khi mà ngày đêm còn phải cắm mặt kiếm bữa cơm, manh áo. Chính những con người này, họ sẽ nhìn bitcoin là một trò đùa, là trò lừa đảo, là bong bóng. Y hệt như cách họ nhìn Internet 30 năm về trước. Một trò đùa mà bây giờ phần đông họ không sống nổi nếu thiếu.

Nhận đinh ra được giá trị của Xu Ảo, là một chuyện, phát rồ phát dại lên vì Xu Ảo lại là chuyện khác. Thực tế phần đông chúng ta làm méo gì có thời gian mà ngắm nhìn biểu đồ lên xuống cả ngày. Cả phần đông chúng ta không dư tiền thật để mà thử thử với Xu Ảo. Thế thì chúng ta sẽ lỡ chuyến tàu này sao?

Hay ở chỗ là, chưa chắc. Có cách để vẫn tham gia được cuộc cách mạng này. Dù là thu nhập bao nhiêu đi nữa, cũng đều có thể đầu tư vào Xu Ảo hết, dù là 500$, 1000$ hay 50000$ thì tất cả mọi nguyên tắc đều y nguyên, chẳng có gì thay đổi. Tuy là có thằng bỏ ra 1000$ và giờ đã là triệu phú rồi, nhưng những thằng như thế ít lắm. Còn những thằng bỏ 2000$ và kiếm 70000$ thì nhan nhản ra. 70 ngàn cũng không đến nỗi nào, nếu đủ kiên nhẫn để chịu đựng giá rơi 85% thì cũng có thể kiếm được.

Bởi vậy, để chơi Xu Ảo. Bài học số 1 là KIÊN NHẪN và có cái nhìn DÀI HẠN.

Đừng mua bán trao đổi liên tục, đừng nhìn ngắm sơ đồ, biểu đồ. Hãy nhớ là Giàu chỉ là khái niệm tương đối. Nếu bạn kiếm 25K/năm thì 100K với bạn là nhiều lém, vì bạn nghĩ là lao động quần quật 4-5 năm mới ra được khoản tiền đó mà.

Bài học số 2 giống như bài học cho mọi khoản đầu tư khác (chứng khoán vv…). Đầu tư khoản tiền nào mà mình có thể chấp nhận mất trắng được. Đừng có mà bán nhà, bán vợ, đợ con để đầu tư. Đừng NGU NGỐC.

Với một khoản đầu tư nho nhỏ và sự kiên nhẫn thì tỷ lệ bạn sẽ ngon ăn không nhỏ đâu.

Hãy chờ Quả táo của ngày mai

Sự thực là trong cuộc hỗn loạn của Xu Ảo này, 80% sẽ rụng vào đống rác. Nhưng những đại doanh nghiệp như Apples hay Amazon của thời đại mới sẽ nảy sinh ra từ chính cuộc hỗn loạn này và thay đổi toàn bộ thế giới như cách các đại doanh nghiệp thời bùng nổ Internet đã đạt được.

Vậy thì câu hỏi bây giờ là. Thằng Xu Ảo nào sẽ thắng và thằng nào sẽ nghẻo? He he, chẳng ai có thể đoán được. Thằng nào tuyên bố đoán được toàn là thằng chém bão cả.
Tuy nhiên, chúng ta có thể tự học và tự đoán dựa trên một số kiến thức căn bản về đầu tư.

Thứ nhất, Xu Ảo cho phép chúng ta làm một việc mà trước đây chỉ trong tay một nhóm người rất nhỏ: Các Nhà Đầu Tư Thiên Thần. Trước kia, đầu tư là việc của bọn lắm tiền, chúng tự gọi chúng là Thiên Thần. Vấn đề là với trào lưu Xu Ảo, các Thiên Thần Tí Hon cũng ra đời. Lưu Thế Lợi của Kyber Network gây được 52 triệu đô đóng góp bằng Xu Ảo từ ai? Từ hơn 20 ngàn thiên thần tí hon đó.

Thống kê cho thấy, hoạt động của bọn Thiên Thần (cũ) rất là khốn nạn. 80% đầu tư thiên thần rơi thẳng vào thùng rác, mất trắng. 10% dự án còn lại thuộc loại tạm ổn, và Thiên Thần thu hồi được vốn, hoặc có thể nhân hai nhân ba. Không quá tệ. Vấn đề là còn 10% dự án còn lại. Những dự án này thành công ở mức không tưởng tượng được và nhân số vốn của Thiên Thần lên hàng trăm, hàng ngàn lần. Đó là lý do vì sao bọn Thiên Thần chúng luôn cười nhạt khi một dự án thất bại, bởi vì chúng quá quen rồi, chỉ trông đợi từ đám dự án, có một quả nổ to là ổn thôi.

Vì thế, thái độ chơi Xu Ảo không nên là thái độ của bọn buôn bán đầu đường xó chợ như bọn chơi cổ phiếu kiểu zero sum. Lướt sóng, mua đi bán lại từng giây từng phút, hút máu hút mỡ, đây kia mỗi nơi một tí như bọn ruồi muỗi. Nếu đi vào thị trường Xu Ảo, hãy đi vào với tư thế và thái độ của Thiên Thần Tí Hon.

Dành ra khoản tiền mình có thể đầu tư rồi sau đó chia nhỏ ra, đầu tư vào các dự án xu ảo với sự tiên đoán có thể phát triển trở thành mặt trăng mặt trời. Vì thế, cần phải học, đọc và biết rõ chúng ta đang mua gì.

Các Dạng Xu:

Xu Ảo được chia làm ba loại chính: Xu Tiền Tệ, Xu Nền Tảng và Xu Ứng Dụng. Còn một loại Xu nữa gọi là Xu An Ninh nhưng chưa phổ biến.

Hãy bắt đầu bằng Xu Tiền Tệ nhé.

Xu tiền tệ là xu đơn giản nhất. Chúng là Xu được lập trình với mục đích trở thành đơn vị trung gian cho việc trao đổi hàng hóa dịch vụ. Chúng được lưu giữ giống như vàng bạc thôi, không khác gì. Một số xu thì giảm phát, một số thì bị lạm phát. Một số thì ra đời với mục đích để trao đổi nhanh, một số ra đời để nắm giữ và sử dụng để mua bán sau này. Ông Nội của bọn xu này là Bitcoin. Bitcoin là thằng đầu tiên ra đời vì thế nó chiếm thượng phong ở thế là con đầu cháu sớm. Nó đắt nhất và ít sáng tạo nhất. Sau đó là thằng cu Bitcoin Cash. Có người ghét người yêu thằng này nhưng vấn đề yêu ghét không quan trọng lắm. Thằng này cũng rất đáng để mắt tới.

Sau đó là Dash, rất có tiềm năng. Dash thường hay đi ngược chiều với Bitcoin. Dash ngày một giành nhiều thị phần hơn. Sau đó là Litecoin. Nếu Bitcoin được coi là vàng thì Litecoin được cọi là bạc vậy. Sau đó là Decred. Decred có mô hình phân phối tiền tệ tốt và cả cộng đồng tốt. Sau đó là Monero, Zcash, và Zcoin. Đây là các loại tiền tệ sẽ trở thành tiền tệ chính của nhân loại khi vào bước vào thời kỳ “không tiền mặt”.

Tiếp theo chúng ta sẽ nói về Xu Nền Tảng. Câu chuyện thú vị hơn đây.

Xu nền tảng tìm cách chỉ tồn tại trên đám mây, với mục tiêu phục vụ cho tất cả các ứng dụng không tập trung, chạy hợp đồng thông minh như là luật và cho phép mọi lưu trữ về thông tin cá nhân, lưu trữ xu và cả quyền bỏ phiếu. Xu Nền Tảng còn có cả một tương lai sáng lạng và dài hơi bởi vì Xu nền tảng cần phải giải quyết những vấn đề mấu chốt về An ninh, ngôn ngữ lập trình mới cũng như trải nghiệm khách hàng hoàn toàn khác biệt. Những trở ngại này không hề dễ dàng. Chúng ta cần thời gian để giải quyết thế nhưng khi đã giải quyết được thì khi đó Xu Nền Tảng chính là nền móng cho một nền Internet không phân quyền, không tập trung của tương lai.

Thằng con to đầu nhất của Xu Nền Tảng chính là Ethereum. Ethereum hoàn toàn có thể trở thành Xu Nền Tảng Chúa, với những phát triển vượt bực, nhanh chóng thay đổi để phù hợp với các ứng dụng. Ethereum chắc chắn là nếu có cơ hội thì nên mua và giữ. Tuy nhiên, Ethereum cũng không phải là thằng duy nhất. Xu Nền Tảng mới ra đời hàng ngày. Biết đâu, đang có một loại chuẩn bị tung ra lại có những cấu trúc tuyệt vời thì sao. Ở thời điểm hiện tại Ethereum vẫn là số 1 trong xu nền tảng. Một số Xu Nền Tảng khác cần nói đến là QTUM và NEO của Tàu, MaidSafe, Waves, IOTA, Tezos.

Cuối cùng, hãy nói tới Xu Ứng Dụng

Bọn này phò nhất và khó chọn nhất. Vấn đề là hầu như đa số bọn nó tuy được gọi là Xu Ứng Dụng nhưng lại chẳng ứng dụng được vì không có nền tảng để tiêu. Và vì thế, tỷ lệ chết của bọn này sẽ rất cao. Kiểu như thằng nào bây giờ mà chào bán Xu ứng dụng của nó cho bạn, nói là dùng xu này mua được rau được cá được cafe vv thì chính là nó đấy. Bọn này mỗi ngày có hàng ngàn Xu mới ra đời, sự cạnh tranh về khả năng sử dụng khốc liệt như biển máu. Đa số chúng sẽ chết lòi mắt ra như phần đông bọn Xu Ứng Dụng chào bán với mở hội thảo tá lá ra ở Việt Nam ta.

Trong số các Xu Ứng Dụng đáng được để ý, có Ripple là đồ ngon nhất. Tuy là mã nguồn đóng và cả cái trò đăng ký bằng sáng chế phát minh (đi ngược xu hướng mở và free) nhưng phía sau nó là cái Ứng dụng kĩ thuật khá ngon, và vì thế giá trị của Ripple khá là ổn định trên thị trường. Ngoài ra, trong thời gian tới sẽ có kha khá Xu Ứng Dụng do chính các ngân hàng đẻ ra với mục đích di chuyển tiền tệ. Bọn đó được gọi là Xu Fintech. Bọn này cũng sẽ khá ổn. Bên cạnh Ripple, còn có Stellar Lumens. Stellar Lumens có một đội ngũ siêu nhân đằng sau. Phối hợp với IBM, Xu này phục vụ cho ngân hàng và đươc dùng để làm phần thưởng có giá trị toàn cầu Kik và MobileCoin.

Trên đây là danh sách các loại Xu có tiềm năng nhất.

Ngoài ra có vài loại độc đáo mà rủi ro cao. Tùy hứng thấy vừa mồm thì cứ choén.

PAY đang tìm cách kí được với các công ty tín dụng và công ty thẻ tín dụng. Quả này ngon vì chắc chắn là bọn Visa/Master đang âm thầm xây dựng Xu riêng của chúng nó rồi. Và để đảm bảo sự độc quyền của Visa và Master toàn cầu thì thế nào nó chả phải mua lại thằng Pay này.

Sau đó là Populous dùng để trả lương và giảm chi phí HR quản lý về trả lương.

Sau đó là SALT chuyên cho vay lãi ở các nước nghèo dạng micro loan giúp xóa đói giảm nghèo.

Cuối cùng là Metal. Cũng vậy, ý đồ thực hiện một đồng xu dùng làm giải thưởng toàn cầu.

Đây là một danh sách ngon. Nhưng cũng vậy, cần phải tự nghiên cứu vì khẩu vị ăn xu mỗi người khác nhau.

Một số câu hỏi căn bản cần trả lời trước khi chọn Xu để choén:

– Xu này có mục đích sử dụng là gì?

– Mục đích đó có thực sự có ý nghĩa với thị trường không?

– Đội ngũ xây dựng xu này là những con giời nào? Bọn geek đó chui từ lỗ nào ra, được bao lâu rồi, trình code cứng tay hay không, có roadmap không, có minh bạch không.

Thế thôi, nhặt làn lên và đi chợ Xu đi. Mua xong để đó, đừng nhìn ngắm biểu đồ làm gì. Cứ tưởng tượng là đi ngủ đông. Ba năm sau tỉnh dậy, có khi là tỷ phú cmnr. Thực tế là nếu ba năm trước những điều trên đây được thực hiện thì bây giờ các bạn đã có thể về hưu rồi đấy. Hãy nhớ là bong bóng sẽ nổ, Xu sẽ chết hàng loạt. Nhưng kệ bố bong bóng, đừng quan tâm. Mua rồi thì cho vào tủ lạnh và quên đi (đừng quên mật khẩu ví). Hai năm sau moi ra thì dùng cho nó đáng, đừng có mua mấy con lambo phò, hãy làm những việc có ý nghĩa hơn.

Mà thôi, tiền của bạn, bạn muốn dùng thế nào thì dùng. Chả liên quan tới tôi.

Câu chuyện Dropbox

 

Trong hình này là Drew Houston (phải), sáng lập của Dropbox, và Arash Ferdowsi, cofounder của Drew. Dropbox là phần mềm đám mây giúp chia sẻ dữ liệu giữa các nền tảng, rất tiện lợi. Mình xài tài khoản trả tiền từ mấy năm qua và thật sự không thể thiếu nó.

Drew sáng lập Dropbox từ một vấn đề rất phổ biến mà bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều gặp phải rất nhiều lần: quên đem cái usb chứa dữ liệu quan trọng. Lần đó là trong lúc ngồi bus từ Boston về NewYork, Drew lại quên và anh quyết tâm sẽ không để chuyện này tái diễn. Mở máy lên và lan man viết thử vài dòng code xem thử có ra cái gì không. Và đó là sự khởi đầu cho cuộc hành trình dài cho đến tận hôm nay.

Thật ra Drew chẳng phải tay mơ trong vụ này. Hồi học năm 3 trường MIT, anh đã nghỉ một năm gap year để startup một công ty giúp học sinh làm bài test SAT đạt điểm cao. Cái này anh làm với một thầy giáo hồi trung học. Drew đưa ý tưởng này vào Y-Combinator, một chương trình Accelerator có tiếng của Silicon Valley và fail.

Giờ với Dropbox, thì anh được chấp nhận. Nhưng Paul Graham, sáng lập Y-Combinator mặc dù rất thích ý tưởng Dropbox nhưng bảo anh phải có cofounder mới được nhận.
Tại sao? Ổng nói với Drew rằng con đường startup giống như một “roller coaster ride”, mày cần một thằng co-founder để hai thằng bay bổ sung lẫn nhau, chia sẻ và động viên nhau cùng tiến lên. Sau này Drew mới thấy chuyện này là đúng.
Cũng thú vị, Drew bị cho deadline trong 2 tuần phải kiếm được cofounder. Anh làm một cái video giới thiệu về Dropbox post lên mạng thì Arash, một sinh viên của MIT liên hệ anh. Sau cuộc gặp gỡ chưa đến 2 tiếng, Arash về bỏ học MIT để join Dropbox luôn. Haha. Không biết Arash bá đạo hay Drew nói gì hay thế!
Drew bảo cái này giống cuộc hôn nhân chỉ sau 1,2 lần hẹn hò. Lẹ quá không kịp nghĩ gì. Đúng là định mệnh.

Sau khi có founder, Dropbox tham gia Y-Combinator và như thường lệ, cuối một chương trình Accelarator là một DEMO Day, ngày các startup gặp gỡ các cá mập investors. Quan hệ giới thiệu quan hệ, Drew được Nozad, một trùm bán thảm, kết nối với Mike Moritz, một cá mập huyền thoại, Chủ tịch của Sequoia Capital. Và sau một cái meeting tại nhà của Drew, Mike đồng ý đầu tư 1.2 triệu USD seed round cho Dropbox.
Drew lúc đó phấn khích dữ lắm, đến mức anh còn screenshot màn hình tài khoản Bank Of America xem tiền chuyển vào từ 60 USD lến đến 1.2 triệu USD. Ảnh nói lúc đó ngồi bấm nút refresh xem tiền nhảy mà nổi da gà. Thậm chí còn tiết lộ là trước đó đã hỏi bank teller là liệu tài khoản có thể chứa 1 triệu USD không. Đúng là dại khờ và dễ thương ghê! Khoái chí nhưng cũng xen lẫn lo lắng, vì anh nghĩ trong đầu “thằng cha Mike này sẽ muốn lấy lại lợi nhuận, mình phải làm gì với số tiền này đây?”

Dropbox chủ yếu cho người dùng thường. Vài năm trở lại đây mới bắt đầu phát triển mảng cho doanh nghiệp, mang lại khá nhiều doanh thu. Hiện Dropbox có khoảng 500 triệu users khắp thế giới, trong đó 11 triệu, có mình, là trả tiền hehe.

Có lần Drew được Steve Jobs mời đến meeting và bảo muốn mua lại. Steve khen ý tưởng tốt, nhưng bảo Dropbox có quá nhiều vấn đề, kiểu như phải bán lại cho Apple thôi. Drew từ chối bán thì Steve nói rất tiếc vậy tao sẽ phải “kill” mày thôi. Giờ thì chắc cũng khó nhỉ. Mấy ông lớn Amazon, Microsoft, hay Google đều phát triển mảng này nhưng Dropbox vẫn đang giữ một vị thế khá tốt. Drew bảo startup nhỏ thì dễ quản đám nhân tài hơn và tập trung hơn. Nhìn giao diện Dropbox đơn giản vậy thôi chứ dưới đó phức tạp lắm. Mấy ông lớn thường đánh giá sai và xem nhẹ điều này. Tưởng dễ mà không dễ. Sau khi nhận seed round 1.2 triệu thì cũng mất một năm sau Dropbox mới chính thức tung ra thị trường. Drew nói làm sản phẩm kiểu này phải cẩn trọng, phải get it right rồi mới tung ra.

Anh nói làm CEO khó lắm, chả ai sinh ra để làm CEO cả, nó là việc học từ việc. Anh là dân coders, nên phải đọc thêm sách rất nhiều. Một trong những cuốn gối đầu giường của Drew là “Guerrila Marketing”. Còn trước đó anh cứ lên amazon, gõ vào sales, strategy… và mua hết những top books để về ngấu nghiến.

Năm 2014, Dropbox được định giá 10 tỷ USD. Anh nói một trong những cách giúp tăng users là làm viral videos giới thiệu sản phẩm và chương trình refferal cho users. Ai giới thiệu users mới thì được tặng thêm space dung lượng. Giao diện phải đơn giản và hợp ý users. Nói thì dễ mà làm khó lắm. Drew bảo người ta hay nói startup là tìm một cái need của market rồi đáp ứng nó. Chuyện không dễ dàng vậy. Có khi users đâu biết họ cần gì. Khi thị trường đã có sản phẩm đáp ứng rồi thì users sẽ không thể biết mình có nhu cầu cao hơn. Nhiệm vụ của founders là phải tạo ra một sản phẩm khiến họ thấy điều đó.
Trả lời phỏng vấn báo chí hỏi có lúc nào cảm thấy nản và tiếc vì đã không bán cho Apple không, Drew nói có những lúc rất up và những lúc rất down. Nó xảy ra đồng thời nên không sao. haha. Chắc mà down không thì cũng dễ tèo. Startup là vậy, cuộc hành trình dai dẳng và kiên trì. Nhà sáng lập sẽ phải vừa làm vừa học.

Drew nói anh may mắn vì Sillicon Valley có văn hoá pay-it-forward, mấy founders hay gặp gỡ và chia sẻ lẫn nhau. Zuckerberg là một mentor mà anh quý mến. Zuckerberg chú ý đến Drew vì nhiều người nghỉ Facebook để vô Dropbox hehe. Nói chung cũng không có cạnh tranh gì, hai bên duy trì quan hệ để hy vọng hợp tác.

Thứ sáu vừa rồi Drew đệ đơn sẽ IPO với mục tiêu kêu thêm 500 triệu usd. Chắc cuối tháng 3 thì sẽ chính thức lên sàn. Thị trường hy vọng Dropbox sẽ có giá trị đúng như lần định giá 10 tỷ cách đây 4 năm. Revenue 2017 là 1.1 tỷ đô, lỗ tầm 200 chai.
Mới đây Snap cũng IPO thành công nhưng về sau thì rớt giá cổ phiểu thảm hại. Nhà đầu tư mong Drew sẽ không gặp phải sai lầm giống Snap. IPO xong thì con đường sẽ càng thêm khó khăn. Drew bảo việc chính của anh lúc này trên vai trò CEO là đảm bảo tìm được những con người giỏi nhất ở các vị trí và quản lý họ, đảm bảo họ làm việc với nhau thật tốt. Từ một thanh niên trẻ trâu háo hức nhìn bankaccount nhảy số cách đây 10 năm, giờ Drew đã cứng cáp hơn nhiều, và sắp bước vào tình huống tương tự, nhìn giá cổ phiếu nhảy số. Hy vọng là anh cũng vui. Sau IPO, một hành trình mới lại bắt đầu. Ráng lên nha Drew, năm nay nghe nói Quý Hợi tốt lắm á! hehe

Nhìn lại hệ sinh thái startup Việt Nam, ngoài năng lực của các founders ra, rất mong có thêm nhiều những lực đẩy là các chương trình Accelerator như Y-Combinator và một văn hoá pay-it-forward. Hình như founders ở Vn khoái pạcti và làm màu hơn là chia sẻ? Các anh lớn cũng chưa có văn hoá chia sẻ?
Lời khuyên của Drew cho startup rất ngắn gọn: start it early and learn. Cũng có khi đúng và có khi sai. Bởi startup không dành cho tất cả mọi người. Be careful!

Nguồn: Business Insider, CNBC, Forbes

Đời có tên tụi mình

 

Nhân dịp năm mới Mậu Tuất. Share lại một bài của tác giả Tony Buổi Sáng. Tôi không biết ông thật sự là ai, nhưng cảm ơn ông về bài viết truyền cảm hứng. Tôi thật sự cũng muốn đời lưu lại tên mình. Nhưng cứ mãi loay hoay. Hy vọng trong năm mới này tôi sẽ dám nhiều hơn. Còn bạn?

 

1. Ở Trung Quốc, 5 tỉnh có kinh tế mạnh nhất: Quảng Đông, Giang Tô, Sơn Đông, Phúc Kiến, Triết Giang đều có đặc điểm chung là ven biển. Tương tự là Hàn Quốc, Đài Loan, Nhật Bản, Singapore. Vị trí địa lý thuận lợi là điều kiện cần để giao thương. Việc nằm sâu trong lục địa như Lào, Mông Cổ…luôn gặp những bất lợi vì ngoại thương phần lớn thông qua các cảng biển. Tuy nhiên, những nước có biển như Philippines, Indonesia, Papua New Guinea, Srilanka…thì nền kinh tế và ngoại thương không khá mấy. GDP của cả đất nước Phillipines chỉ bằng 1/4 tỉnh Quảng Đông dù dân số ở mức tương đương (trên 100 triệu). Nền ngoại thương nói riêng và kinh tế nói chung của các nước này lại chủ yếu cũng nằm trong tay các doanh nhân Hoa Kiều, cũng nguồn gốc Quảng Đông, Phúc Kiến…Như vậy, điều kiện đủ và cốt lõi để kinh tế phát triển chính là con người, mà ở đây văn hoá đóng vai trò quyết định. Sống chung với người có óc làm ăn, óc làm chủ, ưa mạo hiểm, dám chịu rủi ro, lo cho người khác…thì mình sẽ bị “lây nhiễm”, rồi giàu có phồn vinh lúc nào hẻm hay, tiền của bỗng dưng ập đến trở tay không kịp.

Còn nếu ai xui xẻo mà phải sống chung hoặc kết bạn với người ham bằng cấp, ham ổn định, nghĩ hẹp, chắc ăn, thích xin việc, phụ thuộc người khác…thì mình cũng sẽ bị tư duy như thế.

Người ta thống kê 100 doanh nhân lớn nhất của châu Á và rút ra những tính cách chung. Đầu tiên là có gene “con nhà nòi”. Ông tổ có cửa hiệu ở Quảng Châu thì sau này con cháu dù có dong thuyền phiêu bạt sang Manila, dù hai bàn tay trắng cũng sẽ gây dựng lại được cơ nghiệp.

Số người không có tố chất để làm chủ, thì phải tự nhận thức và thay đổi. Nói dễ thì không dễ, mà khó cũng không khó. Vì nó liên quan đến một chữ duy nhất: DÁM.

2. Con đường tơ lụa từ Đông sang Tây, bắt nguồn từ Hàng Châu quê lụa, lên Tây An rồi qua các nước Trung Á, Ả Rập, sang châu Âu là do các thương nhân ngày xưa tạo ra. Con đường này dài hàng ngàn dặm, qua núi cao, qua sa mạc, qua sông sâu, qua nhiều quốc gia với văn hoá, tôn giáo. Người bỏ mạng lại trên đường thiên lý cũng nhiều. Nhưng nó làm giàu cho những người DÁM đi trên con đường ấy.

Về mặt địa lý, nước Úc nằm gần châu Á, cạnh sát Indonesia và hai nền văn hoá lớn Trung Quốc, Ấn Độ. Nhưng lại được các nhà thám hiểm người Hà Lan, Anh, Bồ,…cách đó xa xôi vạn dặm tìm ra, vẽ bản đồ, xác lập chủ quyền, xây dựng thành vùng đất trù phú. Bây giờ người Trung, người Ấn mua qua phải xếp hàng phỏng vấn xin visa, còn người Indonesia thì lâu lâu lại vượt biên sang và bỏ mạng trên những con sóng dữ. Sinh viên Ấn, Trung ở Úc, tới năm cuối là dáo dác làm hôn nhân giả để ở lại. Họ luôn tiếc nuối, giá như ngày xưa cha ông họ DÁM…bước sang (Cũng có nhiều người châu Á sang Úc trước người Âu nhưng chủ yếu là người đánh cá, hẻm phải tinh hoa, nên thấy vậy thôi chứ không biết phải làm gì tiếp theo. Giống như Đà Lạt, không phải bác sĩ Yersin là người đặt chân đến đầu tiên. Nhưng ông là tinh hoa, nhận thấy đây là vùng đất đặc biệt, mới thành lập thành phố, còn trước đó, bao nhiêu người Việt tới và nói giữa mấy dãy núi trên kia có một cao nguyên toàn thông, lạnh ngắt, teo hết, đến khi người ta xây xong thành phố thì mới lục tục kéo lên. Nên “tinh hoa” nó khác “đại trà” ở chỗ, họ sẽ tạo “không” thành “có”, hoang vu thành trù phú, nghèo khó thành phồn vinh).

Người phương Tây ngày xưa với cánh buồm thô sơ, với chiếc la bàn cũng thô sơ…đi dọc ngang trên quả đất, tìm vùng đất này, đất kia, mua bán cái này cái kia với mọi dân tộc, dù rất nhiều con tàu đã một đi không trở lại do bão tố trên biển lúc đó không thể dự đoán được. Ngoại ngữ thời đó vừa làm vừa ghi chép lại, nhưng người ta vẫn giao thương được. Hội An ghi dấu đội thương thuyền người Hoa, người Anh, người Hà Lan, người Pháp, người Nhật, người Ấn Độ, người Ả Rập…nhưng lịch sử thế giới không ghi nhận bất kỳ đội thương thuyền người Việt nào ghé cảng Osaka, Singapore. Người Việt với văn hoá lúa nước, múa hát ngâm thơ hò đối đáp trong làng trong xã, ao cá và bờ tre, thửa ruộng nhỏ mỗi hộ vài sào…nên tư duy chật chội, truyền đời này sang đời khác, phố hay làng đều chật.

3. Thích phán xét người khác và sợ bị phán xét, nên nhìn chung người châu Á ứng xử theo đám đông, duy tính duy tình, không thích duy lý, không thích sự rõ ràng. Các thế hệ người châu Á không dám đi đâu xa, cứ quẩn quanh trong làng, ngâm thơ múa hát, và đã trả giá khi tất cả đều thành thuộc địa hay bị ảnh hưởng bởi phương Tây trong thế kỷ 18-19, trừ Nhật và Thái. Suy nghĩ bùng nhùng, văn hoá gia tộc của người châu Á chính là cản trở lớn nhất của châu lục này phát triển trong các thế kỷ. Nhận ra vấn đề này, Fukuzawa, một trí thức Nhật bản dưới thời Minh Trị đã tìm ra thuyết “Thoát Á Luận” tức lý luận thoát ra tư duy châu Á, cụ thể là từ bỏ lối nho học khiến tư duy rập khuôn, sáo mòn. Họ cũng xem nho giáo chỉ là lịch sử chứ không còn là quốc đạo. Nho giáo với các ràng buộc con người chằng chịt khiến từ lúc sinh ra đến mất đi, một cá thể độc lập không dám sống cho bản thân mình, các chữ nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, hiếu, trung…được khai thác theo hướng phục vụ cho việc mở rộng lãnh thổ của các hoàng đế. Các hoàng đế này đặt hàng cho các triết gia viết ra, gọi là sách “thánh hiền”, được xã hội mặc định là đúng đắn, là truyền thống gìn giữ cho bằng được. Ông Khổng Tử, Mạnh Tử, Tuân Tử, Trang Tử gì đó cũng chỉ là một cá nhân, sống trong một thời đại với nền nông nghiệp lua hâu (lua hâu là lạc hậu, tới đoạn này tự nhiên chêm tiếng Hoa, mệt ông Tony quá à), thời con trâu và cái cày…thì quan niệm của họ chỉ nên tham khảo, chắc gì đã đúng ở thời của họ huống hồ gì đến cả ngàn năm sau. Từ đó, người Nhật thoát Á nhẹ nhàng. Người Hàn hay Trung, sau này dù không bỏ âm lịch tuy nhiên xã hội từ từ lãng quên. Người Hàn chỉ xem 3 ngày đầu năm âm lịch là 3 ngày nghỉ, còn người Hoa, với giới chủ và nhà giàu, họ xem tết âm lịch (người Phương Tây gọi là Chinese new year) là dịp để đi du lịch nước ngoài. Kinh tế càng gắn chặt với kinh tế thế giới, áp lực làm việc của mỗi cá nhân….sẽ khiến lịch âm tự động sẽ biến mất khỏi bộ nhớ của giới trẻ. Âm lịch, tức nông lịch, lịch theo chu kỳ mặt trăng quay quanh quả đất, mùng 1 là trời tối nhất, rằm là trăng sáng nhất, sức hút mặt trăng sẽ tạo ra nước thuỷ triều lớn ròng cho việc trồng trọt. Âm lịch chỉ phù hợp với nền nông nghiệp cổ xưa lạc hậu, phụ thuộc hoàn toàn vô thiên nhiên, từ đó mà văn hoá cúng kiếng, cầu xin mới ra đời. Làm nông toàn là “trông trời trông đất trong mây, trông mưa trông nắng trông ngày trông đêm”, lập đàn cầu mưa cầu nắng. Âm lịch không chuẩn nên vài năm là bù vô cả tháng, gọi là tháng nhuận.

Còn dương lịch, tính theo chu kỳ trái đất quay quanh mặt trời, chính xác hơn, chỉ 4 năm sai số 1 ngày, bù vào tháng 2 (29/2). Dương lịch là cơ sở của mọi thành tựu khoa học kỹ thuật của người phương Tây. Muốn trời mưa thì cho máy bay rải i ốt bạc lên mây chứ thắp hương lạy xin ông Long Vương ắt xì chi cho mệt.

4. Thế kỷ 19. Khi văn minh Phương Tây tràn đến không có gì có thể chống lại được vì họ hơn châu Á về mọi mặt, người Nhật nhận ra cái duy nhất người Phương Tây cần là lợi ích kinh tế, nên họ mở cửa cho vào. Người Thái cũng bắt chước người Nhật. Hai vị vua trạc tuổi nhau lúc đó là Minh Trị Thiên Hoàng của Nhật, Chulalongkorn của Thái Lan đã giữ vững được độc lập, ở châu Á, duy chỉ 2 quốc gia này hem là thuộc địa của ai. Lúc đó vua Tự Đức (cùng thời với anh Minh Trị và anh Chula dù lớn tuổi hơn một tí), khi nghe Pháp tấn công Đà Nẵng năm 1858, cứ hỏi “bây chừ thì ta phải làm răng”. Các nước anh cả trong vùng từ Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia,…cũng không thoát khỏi ách thuộc địa vì cứ “làm răng”. Dầu sôi lửa bỏng mà còn đòi đi… nha sĩ.

5. Ngày xưa khó khăn như thế, người ta còn Dám đi, dám làm để phồn vinh giàu có. Giờ đây, có một số bạn trẻ, ngay cả leo lên máy bay cũng không dám. Internet, ngoại ngữ, định vị vệ tinh…khiến mọi thứ thuận lợi dễ dàng, vậy mà không dám bước ra thế giới bên ngoài, dù để đi du lịch. Muốn học gì, khởi nghiệp làm gì, hay đi đâu,…cũng phải xin ý kiến cha mẹ/gia tộc dù đã hơn 18 tuổi. Chưa ông tỷ phú hay giám đốc nào xin phép cha mẹ cho con đi tỉnh xa mở công ty, bà mẹ nói không được, cái nói dạ thôi không mở. Rồi ngồi khóc. Tụt mood chán nản buồn rầu vì cha mẹ không cho tiền mở doanh nghiệp, không cho đi xa rồi cũng chấp nhận. Đông Tây kim cổ chưa hề có thể loại người chủ nào như thế.

Độc lập tư duy, thoát khỏi suy nghĩ đám đông thì mới có tự do cá nhân. DÁM là tố chất đầu tiên của những người muốn làm chủ doanh nghiệp, hoặc làm chủ cuộc đời.

Nếu các bạn trẻ xin chữ đầu năm, thì Tony cho các bạn chữ Dám treo lên tường FB của mình. Nếu làm kinh tế, dám đi đến những nơi xa xôi khai phá, dám tự mình trả lương cho mình, tiến tới trả lương cho người khác, đàn ông con trai lại càng phải chịu gian khó, dám đi xa thành phố, rời xa dĩa xoài xanh muối ớt máy lạnh văn phòng để tạo cơ nghiệp.

6. Làm ngành nghề gì cũng phải có thành tựu. Để đời có tên tụi mình.

Tác giả: Tony Buổi Sáng

www.https://www.facebook.com/TonyBuoiSang/

 

Hội chứng Anti-China 

Trong một môi trường nhiễu loạn thông tin, thật giả lẫn lộn, tôi cố gắng luôn rạch ròi. Bởi nếu ko rạch ròi sẽ càng dễ mất tiềm tin mà không khéo lại tự mình hại mình trước bằng những nhận định thiếu hiểu biết và hạn hẹp của cá nhân.
Tôi phản đối chính sách cường quyền, ỷ mạnh hiếp yếu của những người đứng đầu Trung Quốc trong vấn đề chủ quyền biển đảo, nhưng tôi không ghét người dân Trung Quốc.
Tôi dị ứng với những khách du lịch Trung Quốc xấu tính, hay gây ồn ào, chen lấn vô tội vạ, kém vệ sinh…nhưng họ cũng chỉ là một bộ phận nhỏ trong hơn 1 tỷ người Trung Quốc. Ko rõ khách du lịch Trung Quốc đến những nước phát triển thì họ có xấu tính hay không, nhưng dù gì thì họ cũng chỉ là một bộ phận nhỏ của người Trung Quốc.
Nếu là một doanh nhân thức thời, tâm lý bài xích Trung Quốc cực đoan có thể sẽ lợi bất cập hại? Trung Quốc là một thị trường cực lớn mà ta chưa thật sự khai thác hiệu quả. Cách kinh doanh của người Hoa cũng có quá nhiều điều đáng học hỏi và áp dụng được tại môi trường Việt Nam. Rất nhiều chủ doanh nghiệp lớn tại Việt Nam mang gốc Hoa. Nói theo tinh thần của khối EU, liệu mối quan hệ làm ăn thương mại mà càng khắng khít chặt chẽ thì càng làm giảm nguy cơ xung đột giữa hai quốc gia? Nếu thế thì chúng ta phải giao thương chặt chẽ hơn để tìm cách win-win.
Tôi rất muốn học tiếng Hoa bởi ngôn ngữ là cách rất tốt để tiếp cận một nền văn hoá, để thấu hiểu một con người. Nếu biết ngôn ngữ, ta hoàn toàn có truyền tải thông điệp trực tiếp đến họ trong kỷ nguyên của mạng xã hội này.
Do đó tôi không phản đối việc đưa tiếng Hoa vào giảng dạy trong trường học.
Dù đối phương là bạn hay là thù, việc thấu hiểu họ trực tiếp sẽ giúp chúng ta chủ động hơn trong mọi việc. Càng kém hiểu biết thì càng dễ có tâm lý lo sợ trước bất kỳ một thông tin gì đó. Bởi hầu hết những thông tin trên truyền thông ít nhiều đều có sự tác động của bàn tay chính trị.
Rõ ràng, trong cái thế giới đầy rộng lớn và phức tạp này, chả có ai là bạn hay thù mãi mãi, xét cho cùng cũng chỉ vì lợi ích đôi bên. Nếu muốn “thoát Trung” như cái cách người ta vẫn thường nói, thì phải hiểu Trung thật kỹ. Ko tự mình hiểu rõ, không thể có những nhận định độc lập thì mãi sẽ luôn mắc kẹt trong cái mớ thông tin hỗn độn của truyền thông trong nước và phương Tây, kèm theo những nhận định của những người được cho là “chuyên gia về Trung Quốc”.
Tâm lý “anti-China” một cách hời hợt, chủ quan sẽ chẳng giúp ta xây dựng một nền tảng sức mạnh vững chắc nào cả. Tự tin sẽ làm nên sức mạnh. Và sự tự tin chỉ được bồi đắp trên cơ sở của sự hiểu biết. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Bản thân ta còn chưa hiểu rõ về ta. Ta thật sự muốn gì? Mạnh gì yếu gì? Còn về người thì ta lại càng mù tịt. Kiểu đó thì nếu có ra trận chắc chưa đánh cũng đã thua.

Chính trị là một bàn cờ phức tạp, là những toan tính của một số ít. Và số ít đó sẽ không bao giờ tạo ra được một sức mạnh trường tồn như sức mạnh của số đông với tinh thần đoàn kết dân tộc. Một dân tộc dù nhỏ bé, nằm ở một vị trí địa lý phức tạp cách mấy cũng sẽ không bao giờ bị khuất phục nếu có trí tuệ, có những con người ưu tú, biết cách chơi với thế giới và tận dụng ưu thế cũng những kẻ mạnh. Israel đã chứng minh điều đó. Muốn đối phó với ông lớn phải thật hiểu ông lớn. Muốn giảm sự phụ thuộc vào ông lớn phải có sự độc lập trong suy nghĩ và nhận định. Và sự độc lập, khách quan đó không thể bắt nguồn từ chủ nghĩa bài xích cực đoan. Hoàn cảnh lịch sử là không thể thay đổi, nhưng tương lai ra sao sẽ phụ thuộc vào cách ứng xử của chúng ta trong mối quan hệ “đặc biệt” này. Chọn cái hay để học, hiểu rõ điểm yếu điểm mạnh của nhau là điều cần thiết.
Nhiều người Việt hay có tâm lý nhập nhằng giữa lý trí và cảm xúc. Và cái cảm xúc “bài Trung” ấy nó đang ít nhiều ảnh hưởng đến những nhận định lý trí khi nghe đến hai chữ Trung Quốc. Tôi thỉnh thoảng cũng vậy, và tôi đang cố gắng rạch ròi hai chuyện đó. Trung Quốc thật sự là quá “rộng lớn”, và còn quá nhiều điều cần phải tìm hiểu.